Đang tải...

Cách định hình suy nghĩ

Thảo luận trong 'Mô hình diễn biến cảm xúc - Lý thuyết và thực hành' bắt đầu bởi pbt, 26/3/17.

  1. pbt

    pbt Thành viên BQT

    Bài viết:
    321
    Đã được thích:
    344
    Điểm thành tích:
    63
    Giới tính:
    Nam
    Nơi ở:
    Hồ Chí Minh
    100%
    Nên bắt đầu từ đâu cho toàn cảnh nhỉ?:D

    Các bạn đều biết đấy, hiện tại chúng ta đang sống chung trong một lãnh thổ. Được dạy giỗ và đạo tạo bởi cùng một hệ thống giáo dục và đa phần đều cố gắng gồng mình lên để nổi trội hơn trong một phương diện nào đó bằng cách áp dụng đúng nhất những quy tắc được vẽ ra bởi cái gọi là khuôn mẫu xã hội. Hằng ngày chúng ta đều xem những kênh truyền hình như nhau, cùng những bộ phim chiếu rạp như nhau và các thể thức phim tình cảm, hài hước, bình luận... đều là cái chung của chúng ta khi nhìn lên màn hình vô tuyến và bấm nút chuyển kênh. Rồi chúng ta cùng sống trong một môi trường với cùng những phong cách thời trang, với những kiểu quần áo được sản xuất hàng loạt, những đôi giầy hay những cái cà vạt đều là thứ được sản xuất hàng loạt. Rồi chúng ta cùng chung sống trong một môi trường ô nhiễm, không chỉ là ô nhiễm nguồn nước, ô nhiễm không khí, ô nhiễm đất... về mặt sinh học, hóa học, vật lý... mà chính con người chúng ta cũng đang dần dần bị "ô nhiễm" bởi những thứ quá giống nhau ở trên. Đến đây có nhiều bạn sẽ đặt câu hỏi? Chúng ta giống nhau quá vậy sao?

    Ừ... giống nhau. Nhưng là trên một góc độ khá rộng khá bao quát, chúng ta ai ai cũng gồng mình lên để thể hiện và cố gắng chấp hành đúng đắn nhất những quy luật xã hội vẽ nên, cái quy luật của đám đông vẽ nên. Sự thông minh và tinh tế thường không gắn liền với cụm từ đám đông mà nó thường đi liền với từ khác biệt. Sự khác biệt nó không phải là xét trên những cái nhỏ nhặt như khi đứa trẻ hỏi bạn là chú/anh thích ăn kem lắm phải không và nó chìa cái kem nó vừa mút xong những giọt kem dâu nhỏ xuống sàn nhà như lồng nhạc cho tiếng quát mắng của bạn "bẩn thỉu, mày ăn đi anh không ăn". Bạn quên mất rằng mình cũng từng là trẻ con, tại sao lại đi lấy thước đo của một người đàn ông trưởng thành đi chấp nhặt trước hành động chia sẻ yêu thương của đứa trẻ con. Đó là gì? nhiều người nghĩ đó là khác biệt, thật nực cười phải không nào!

    Tuy chúng ta bị giống nhau trên phương diện khá rộng nhưng các bạn có biết không chúng ta rất may mắn. Vì mỗi người chúng ta khác tất cả mọi người, không giống ai hết đó chính là cách suy nghĩ và một số người chính họ cũng không thể thoát khỏi cái khuôn khổ mà ngoại cảnh áp đặt đó nhưng họ biết suy nghĩ vượt ra ngoài những thứ đó. Cái đó chính là sự thực tế, thực tế và thực tế. Mình muốn nhấn mạnh đó là thực tế. Vậy thì sao? Thực tế là cái thước đo để kiểm chứng tính đúng đắn của lý thuyết, tất cả những gì chúng ta được học ở trường, và những thứ khác nữa đều nhằm áp dụng và hưởng thụ thành quả ở thực tế.

    Peter nhớ có một lần đang trong giờ giảng bài của thầy giáo 65 tuổi, ông ấy lập ra viện khoa học xây dựng và đứng ra lãnh đạo nhưng để chấp hành đúng với pháp lý ông đã chỉ được đứng làm phó. Ông thuê một cậu thạc sĩ về làm viện trưởng, trong khi ông ấy là Tiến sĩ viết hàng chục cuốn sách thì chỉ làm Phó. Nhưng ông ấy nói thế này...các bạn biết sao không ngày xưa mỗi khi chúng tôi đưa bản thiết kế đi kiểm duyệt. Rất từ tốn đi nhẹ nhàng lịch sự lên trình một hàng các giáo sư đầu hói, nhưng đó là lúc tôi mới chỉ học đại học xong và tôi vừa ra đi làm, lúc đó tôi thấy ngưỡng mộ các ông ấy nhưng các anh biết sao không mãi sau này tôi mới biết, các ông ấy biết cái chó gì đâu.(Xin lỗi các bạn vì đã dùng từ không mấy lịch sự)

    Peter quan sát các bạn trong lớp cười nghiêng ngả vì cách thầy sử dụng từ ngữ, nhưng sâu thẳm trong cách cười nông cạn đó chỉ là sự kích thích trước cách dùng từ của ông thầy. Không mấy người hiểu được cách ông thầy uyên bác ám chỉ sự nông cạn thực tế của mấy ông giáo sư, có nhiều người lại ngốc đến mức cứ nghĩ là các giáo sư chẳng biết gì thật... Nhưng chính cách mà ông thầy nói nếu suy nghĩ đúng thì đó là cả một bài học cho cuộc đời....Và thật đáng buồn là nhiều người vẫn cứ có suy nghĩ là những gì mình có về mặt lý thuyết là đáng tự hào, đáng được nể phục. Uk. tất nhiên là những con người uyên bác thì ai đều kính nể nhưng nể phục thì còn tùy. Các bạn gõ google 10 người giàu nhất thế giới xem có bao nhiêu người bỏ học, không có bằng đại học... mà điển hình đó là Steve Jobs, Bill Gates, Richard Branson, Donald Trump...Thế thì bí quyết gì giúp họ giàu có như vậy đó chính là cách nghĩ khác người và áp dụng chúng vào thực tế. Mình nghĩ là các ông giáo sư có nhiều ý tưởng lắm chứ nhưng các ông ấy bị con sóng cuộc đời xô đẩy và họ cam chịu làm nạn nhân của hoàn cảnh và không giám suy nghĩ thực tế không giám áp dụng ý tưởng vào thực tế.

    Peter lại huyên thuyên sang phần đi chứng minh tính thực tế đẻ ra nhiều giá trị rồi. Giờ chúng ta cùng nhau quay lại phần trên, mình đang nói về sự khác biệt... Vậy thì thực sự, sự khác biệt đó là gì? Hiểu rộng ra nó là cách con người nhận thức về một vấn đề, sự việc, sự vật, hoàn cảnh... khác với đa số những người còn lại. Mà những người theo đám đông hỗn loạn thì trong các sách nước ngoài họ hay so sánh giống như con cừu cứ quanh đi quẩn lại theo đám đông rồi lại trở về vị trí cũ, không hơn không kém. Nhận thức là từ hoa mỹ để chỉ về việc bạn nghĩ và nghĩ như thế nào về một vấn đề, sự việc, hoàn cảnh...Và đa phần thì trong cách suy nghĩ của đám đông họ là phiên bản của nhau. Họ chỉ nhìn vào mọi thứ và đánh giá một cách phiến diện qua thị giác và thính giác, nghe thì có vẻ chính xác đấy nhưng thực ra thì họ đang nhìn mà không "thấy" nghe mà không "thấu". Chỉ nhìn được những thứ hiện hữu cơ bản và phiến diện, nghe được những gì hiện hữu nhưng chẳng biết ý nghĩa đích thực của nó là gì, chúng chả mang trong đó chút ý nghĩa nào quan trọng của thân chủ hay của sự việc, vấn đề...

    Đọc đến đoạn này có nhiều bạn sẽ bảo là trừu tượng, nhưng sự thật cái ý nghĩa muốn truyền đạt thì đúng là vậy đấy. Sự nhìn nhận mọi thứ phiến diện trên góc độ lệch lạc cá nhân, nó là biểu hiện cho sự trung thành chủ nghĩa đám đông và óc quan sát kém. Vì đã tự xem mình hay đám đông kia là thước đo cho mọi thứ, nhưng thực sự thì điều đó không bao giờ tồn tại. Trí thông minh, cách suy nghĩ và những gì quý giá nhất về mặt giá trị vật chất vô hình đều không thể giống nhau vậy hà cớ gì lại lấy thước đo cá nhân đi áp đặt và đo lường ai đó. Và các bạn biết sao không, biết sao mà Peter lại nói đến cách nhìn nhận phiến diện này không. Vì peter muốn chỉ cho các bạn biết đó là cách mà một trong số người của đám đông sẽ dùng để dầu độc bạn khiến bạn phải từ bỏ những thứ suy nghĩ khác và gia nhập vào cái đám đông của họ. Nên lời khuyên đầu tiên của mình đó là hãy luôn tin vào suy nghĩ của bản thân, lấy lý do gì để tin thì peter không biết, có thể bạn víu véo vào mục tiêu hay giá trị sống của bạn hay tâm linh hay đơn giản chỉ là ước mơ ngày mai đỡ tối tăm hơn... nhưng hãy luôn tin vào bản thân mình. Làm thằng đàn ông mà đi nghe và điều chỉnh suy nghĩ theo sự đánh lệch lạc của những kẻ phiến diện thì thật là đáng buồn. Hành động đó chẳng khác gì anh chàng đẽo cày giữa đường, và bạn biết hậu quả rồi đấy chính bạn sẽ tự biến mình thành trò cười và chẳng làm nên cái tích sự, trò trống gì cả ngoại trừ một việc đó là bạn đã nghe theo một cách chân thành những lời nói thiếu tính trách nhiệm và bất thường của một người lệch lạc. Lời cuối cho các men, không bao giờ mất niềm tin vào bản thân và thay đổi bản thân dù một thứ nhỏ nhất vì những lời nói vô bổ mà người lệch lạc sẵn sàng biếu không cho bạn.

    Đó là nền tảng cho cách hình thành suy nghĩ, luôn là chính mình và luôn tin vào bản thân. Và thật kỳ diệu là nếu các bạn làm đúng như thế thì các bạn rất có thể sẽ có một chất rất riêng và hãy đáng tự hào vì điều đó.

    Bên cạnh đó Peter cũng nói luôn, chỉ là hãy dựng khiên chắn lên với những cách đánh giá phiến diện của những kẻ lệch lạc. Còn những lời góp ý chân thành, mang tính xây dựng và yêu quý của những người xung quanh thì mình phải xem xét thật lỹ lưỡng, vì họ đã yêu quý mình họ muốn tốt cho mình nên hãy biết trân trọng điều đó. Đây là yếu tố thứ hai trong cách hình thành suy nghĩ. Nhưng các bạn hãy nhớ là yếu tố thứ nhất quan trọng hơn và là cơ sở để mình thực hiện yếu tố thứ hai. Vì nếu khi suy nghĩ đi theo đám đông rồi thì chả cần phải nghe góp ý làm gì, lúc đấy được gọi chung bằng một cái tên rồi "đám đông"!

    Bài viết ngẫu hứng từ cảm xúc viết và lý trí phân tích dựa trên phong cách sống cố hữu của bản thân và mới đây thì đọc được câu này của Steve Jobs " Sometimes life is going to hit you in the head with a brick. Don't lose fait".

    Bài viết đậm chất chủ quan và peter không kỳ vọng rằng ai đọc nó cũng sẽ đồng cảm, đơn giản bởi vì nó là suy ngĩ chủ quan. Mà chính bài viết lại còn viết về suy nghĩ chủ quan nữa chứ, nên nếu có bạn nào đó còn nhỏ tuổi hoặc là đọc mà không hiểu đúng nội dung thì đừng cay cú đơn giản chúng ta không cùng cách suy nghĩ. Peter chỉ chia sẻ cách định hình suy nghĩ vậy thôi, còn nếu bạn nào có hứng thú và tìm được tiếng nói chung thì chúng ta có thể gặp nhau vào những bài viết lần sau.:D
    P/s: Gần đây Peter có viết một số bài nhưng chưa hoàn thành, Peter định sẽ hoàn thành chúng luôn vì phía dưới có một số bạn comment muốn đọc tiếp. Peter không quan tâm là mấy người nhưng nếu các bạn thấy hứng thú thì rồi Peter sẽ viết tiếp vào dịp sau. Coi như bài viết này là dấu mốc kết thúc giai đoạn viết bài đầu tiên của Peter, vì thời gian tới Peter hơi bận nên Peter sẽ không viết bài được . Do vậy Peter đành phải hẹn mọi người vào dịp sau, khi Peter cảm thấy thoải mái và đủ thời gian, đủ cảm hứng cho loạt những bài viết mới. Thanks all mọi người.:wink:
     
    Chán nản fa thích bài này.
    Đang tải...

Chia sẻ trang này