Đang tải...

[Chủ Đề: Du lịch] Chuyến Du Lịch Phiêu Lưu Nhất

Thảo luận trong 'Kỹ Năng Kể Chuyện' bắt đầu bởi pbt, 29/1/17.

  1. pbt

    pbt Thành viên BQT

    Bài viết:
    321
    Đã được thích:
    344
    Điểm thành tích:
    63
    Giới tính:
    Nam
    Nơi ở:
    Hồ Chí Minh
    100%
    Kể Chuyện – không phải nói nhiều về kỹ năng này nữa. Chỉ tóm gọn lại trong một câu: đó là kỹ năng bắt buộc bạn phải thành thạo nếu muốn đưa kỹ năng giao tiếp xã hội của mình lên đỉnh cao.

    Với tôi, một buổi Hẹn Hò thực ra nhẹ nhàng lắm, chứ không căng thẳng như hầu hết các bạn nam giới bên ngoài. Vì tôi đến đó để Kể Chuyện và kể về con người mình. Mọi thứ về bạn đều mới mẻ và hiển nhiên, đều khiến cô gái tò mò. Nhưng tiếc thay, không phải ai cũng hiểu về bản thân và bởi không phải ai cũng tôn trọng quá khứ để ghi lại những câu chuyện, những khoảnh khắc tuyệt vời từng trải qua. Nhưng kho tàng quý báu đó vẫn nằm đâu đó trong ký ức của bạn, bị phủ bụi và bất chợt không thể lấy ra ngay lập tức khi não bộ ra lệnh. Vậy lời khuyên là gì? Viết blog!

    Nhưng thú thực là tôi nghi ngờ tính tự giác của các bạn lắm. Cũng giống tôi, để tôi tự giác đứng lên, bước xuống phòng gym thì phải xảy ra một cuộc “đấu tranh, giằng xé tư tưởng” ghê gớm lắm. Nên hãy để tôi giúp bạn một cú hích, biến Kể Chuyện thành một thói quen. Và chỉ một tháng sau thôi, ngoảnh lại bạn đã tích lũy cho mình một nguồn tư liệu đầy phong phú để tự tin cho ra mắt blog cá nhân rồi, đó là cái lợi trước mắt thấy được thôi. Cái tôi muốn là bạn có cơ hội nhìn lại bản thân một lần nữa, hiểu thấu hơn về nó, sống lại những cảm xúc đã qua. Khi bạn kể lại những điều đó với cảm xúc mạnh mẽ, người nghe sẽ bị hút vào thế giới của bạn!

    Box Kể Chuyện được lập với tiêu chí: Cứ hai ngày một Câu Chuyện – tôi và Nexx sẽ đưa ra một sự kiện liên quan tới một chủ đề của tuần, và yêu cầu bạn nghĩ về sự kiện đó, kể về nó và sống lại với khoảnh khắc đó. Vì xung quanh một chủ đề, có vô vàn các sự kiện có liên quan, nhưng sự kiện nào sẽ dễ tạo cao trào cảm xúc nhất, dễ khiến hai người Hòa Hợp nhất, dễ khiến cô ấy nhìn ra những ưu điểm của bạn nhất thì hãy để AlphaArt giúp bạn phần khó khăn này.

    Format của một câu chuyện đã được viết rõ ràng ở chương Kể Chuyện của sách AlphaArt. Tôi và Nexx sẽ không góp ý về cách Kể Chuyện mà chúng ta sẽ cùng nhận xét xem sau khi đọc câu chuyện đó, mỗi người nhận thấy tính cách gì nổi bật lên ở người Kể Chuyện.

    P/S: Hỡi ai kia, người đang muốn trở thành một Alpha tương lai, tôi yêu cầu sự hành động cụ thể của bạn. Vì bạn làm việc này vì bạn, không phải vì tôi nên hãy thật kiên trì. Bạn dám làm và bạn khác biệt. Những người còn lại sẽ thầm ngưỡng mộ bạn và không ngừng than vãn bản thân, nhưng rồi họ vẫn không thể thay đổi được, vì họ không dám hành động!
     
    Đang tải...
  2. pbt

    pbt Thành viên BQT

    Bài viết:
    321
    Đã được thích:
    344
    Điểm thành tích:
    63
    Giới tính:
    Nam
    Nơi ở:
    Hồ Chí Minh
    100%
    Xin mạn phép góp vui cùng các ad ạ :byebye: Tuy ko phải 1 chuyến du lịch thật sự nhưng là quá khứ của 1 đứa con nít nên đối với mình đó là 1 chuyến phiêu lưu thật sự . Lời văn ko hay do viết lần đầu nên có gì mọi người chỉ bảo thêm :)

    Đó là hồi năm mình đc khoảng 10 tuổi , một buổi sáng cũng chẳng nhớ là thứ mấy chỉ biết nó là 1 trong những ngày hè , được các anh lớn dắt đi ''câu cá'' . Hồi đó khi nghe đến đi chơi là tít mắt lại bất kể là đi đâu thế là xin bố mẹ đi ngay , vì đc sự ''bảo kê'' của 4 anh lớn gồm anh ruột và 3 anh họ nên bố mẹ cho đi

    - Gần trưa cả đám xuất hành , gọi xuất hành cho sang chứ thật ra con đường từ nhà đến địa điểm ''câu cá '' chỉ vỏn vẹn vài km . Dừng xe phía dưới cầu muối q8 ngay tại tp , hồi đó đường đất cây cỏ mọc nhiều nên khu vực bên đó rất thưa dân xe không thể vào hồ phía trong . Gửi xe tại nhà người quen cả đám đi vào , cơ mà hồi nhỏ hí hửng lắm nên cũng chẳng biết là đi '' câu cá '' mà cần câu ko có là 1 điều lạ .

    - Mặc dù là tp nhưng đó là lần đầu mình biết tp lại còn những chỗ như dưới quê , sau khi trèo qua vài bờ rào của mấy nhà dân trước mặt đường thì phía sau toàn là cây , vất vả lắm 1 thằng nhóc 10 tuổi như mình mới vượt qua được , cây cối um tùm , cả bọn len qua 1 rừng dừa nước non rồi vào 1 cái đường mòn nhỏ , lúc này nhìn quanh nếu không biết thì chắc có lẽ chẳng ai tin giữa lòng tp lại có 1 nơi hoang sơ rừng rú thế này . Dọc đường mòn 1 bên là rừng 1 bên là 1 cái hồ thông ra cửa sông xa tít tắp phía bên kia bờ cũng là rừng nốt . Cả đám anh em mình đi sâu vào khoảng chừng 2km thì tới cuối đường mòn bên rừng cây cuối đường đã không còn rậm rạp mà thay vào đó là những cây dừa nước với mặt đất bằng phẳng 1 không gian rộng lớn mát mẻ , tựa như các khu du lịch bãi biễn với các hàng dừa .

    - Lúc này mấy anh mình lấy trong túi balo mang theo lúc đầu ra , 1 tấm bạt , 2 con dao , vài cái quần xà lỏn kèm với 2 cái xô xách theo từ lúc đầu nói là dùng để đựng cá . Anh ruột mình lúc ấy cũng chỉ chừng 15 tuổi đc sự chỉ đạo của 3 anh lớn 2x nên trải bạt ngồi canh đồ . 3 anh họ nhảy ùm xuống nước tắm . lúc này mới ngộ ra là ko phải đi câu cá mà là đi bơi :)) Hồi đó thích chí lắm cũng đòi xuống nước nhưng mà không biết bơi nên các anh ko ai cho xuống nên chỉ dám nhìn các anh bơi ra tí đằng xa cạnh những lùm rau muống , 1 anh hét lớn bảo anh ruột mình đem xô ra chỉ trong vòng nửa tiếng cái xô đã lúc nhúc đày những con còng , con ghẹ , cùng với 1 bó rau muống thật to .

    - Lên bờ cả 5 anh em men theo rừng dừa tới 1 con lạch nhỏ thông ra sông đầy nước mỗi 2 người phụ trách 1 đầu đấp bùn chặn 2 bên dùng cái xô còn lại múc nước ra để tát cá ( cái này ko nhớ rõ đầu đuôi sau nhưng kết quả là được vài con vì hồi nhỏ nên cũng chả biết cá gì ) Công đoạn tát cá này lâu nhất kéo dài cả buổi 4 anh em bùn đất lắm lem chỉ có mình ngồi trên nhìn nhưng do nghịch bùn nên cũng bẩn từ đầu đến cuối . cả bọn anh của mình nhảy sông tắm thêm lần nữa rồi lên bờ chặt 1 quầy dừa nước với mấy con dao đem sẵn nhưng mà chẳng đc gì vì toàn dừa non ăn vào chát cả lưỡi . Xế chiều cả bọn kéo nhau về .

    - Tổng kết hôm đó đc 1 xô đầy còng ghẹ 1 bó rau muống lớn , 1 xô cá , hôm đó cả 2 gia đình mình và bên anh họ mình mở một buổi tiệc chiều no nê với còng rang me , canh cá rau muống ,ngày đó còn nghèo nên bữa ăn như thế rất quý tuy chất lượng không bằng bây giờ nhưng mà bữa ăn đó từ trước đến h mình vẫn thấy đó là bữa ăn ngon nhất vì đó là bữa ăn đầu tiên mà có công sức mình bỏ ra ( công sức đi theo nhìn :dreaming: ) Mùi vị đó cho đến bây giờ vẫn không thể nào quên , mùi vị của gia đình và thoang thoảng hương quê , rất Việt Nam .
     
  3. pbt

    pbt Thành viên BQT

    Bài viết:
    321
    Đã được thích:
    344
    Điểm thành tích:
    63
    Giới tính:
    Nam
    Nơi ở:
    Hồ Chí Minh
    100%
    Ngày hôm nay gió quá em nhỉ? Trời gió thế này mà được ngồi uống cà phê tán dóc thì chẳng gì tuyệt bằng ... Mà không, thực ra còn một việc nữa anh rất muốn làm mỗi khi trời trở gió như thế này. Em có biết là việc gì không? Thả diều trước Đại Nội ...

    Thì Đại Nội ở Huế quê anh đó. Haha lại nói anh xạo? Chắc vì nghe giọng anh miền Bắc em nghĩ anh nói cuội đúng không? chà chà, cái chuyện này nó ly kì lắm, anh quê ở Huế thật, nhưng là quê mẹ, bố anh người Thanh Hóa cơ, chả hiểu thế nào lại gặp nhau ở Hà Nội rồi sinh anh ra ở đấy - tí chút nữa bố anh còn bị chuyển công tác vào Sài gòn. Giả sử thế thật thì bây giờ chắc anh 4 quê lận chứ không phải 3 đâu hehe. Cơ mà anh kể chuyện ấy sau...

    Em chắc là chưa bao giờ vào Huế chơi nhỉ? Ôi giồi chắc cũng chưa bao giờ thả diều luôn? Diều ngoài này á? Chơi diều là phải diều rồng Huế hẳn hoi- có cả sáo gió, mà thả thì phải chọn ngày trời thế này này, thả cũng phải có kỹ thuật của nó nha, kéo nhẹ, chạy ít mà vẫn bay cao. Cái này cậu Bốp em họ trong Huế của anh chỉ rõ lắm, nhưng giờ anh quên gần hết rồi haha.

    Nhớ lại cái lần đầu anh gặp cậu Bốp này buồn cười lắm: vào Huế lần đầu tiên là lúc anh 11 tuổi, mẹ Bốp đi đón cu cậu nên dắt anh theo cùng, vừa thấy bóng nó chạy ra là bác ấy gọi to: "Bốp ơi, Bốp!". Cu cậu chả hiểu thế nào ngoảnh mặt đi thẳng tiếp, giả đò không nghe thấy gì. Em biết sao thằng bé tảng lờ không? Lúc ấy anh cũng chả biết, mãi sau bác ấy mới ngớ ra: "Phúc Quang ơi!" Lúc này cu cậu mới cười tươi chạy ra: "meeeeeeẹ!" .Hahaha mới 9 tuổi mà đã biết giữ sỹ diện trước mặt bạn rồi.
    "Đây là anh Bi mới từ Hà Nội vô . Mai đưa anh đi coi chơi với coi Đại Nội nha."
    "Dạ, mai Bốp đưa anh đi thả diều nha"- thằng nhóc nắm tay anh cười tít mắt. Và từ lúc đó Bi-Bốp trở thành cặp đôi hoàn cảnh, à nhầm hoàn hảo lol.

    Mấy ngày sau bọn anh dùng để khám phá thành phố - và để ăn hehe, tất nhiên, ăn cũng là một sự khám phá. Lại chuyện ăn: người Huế người ta ăn uống thanh cảnh lắm- không như người Bắc. Một bát bún bò mà bé có tí xíu ah. Anh là anh phải ăn hết ba, bốn bát như thế. Em không biết cái khuôn mặt cô bán bún trong đó nhìn anh hồi ấy như thế nào đâu. Chắc từ thời cha sinh mẹ đẻ cô cũng chưa thấy thằng nhóc nào nhỏ con mà ăn dữ vậy (Nếu em ý có hỏi sao anh ăn nhiều thế thì xin trích lời Oppa Rhys style: "anh ăn nhiều vì anh thích làm liều lol). Đã thế thằng Bốp còn choáng, hôm ấy về nó chạy quanh nhà khoe: "hôm nay anh Bi ăn hết 4 bát bún lận", khoe hết ông bà, bố mẹ rồi đến mấy con cá vàng của cu cậu... Ừ em nghe đúng đấy, mấy con cá vàng.

    Bốp thích cá vàng lắm, mấy ngày cuối còn dẫn anh đi mua cá cơ. Ngõ ngách gì mà tùm lum tùm la, rẽ ngang rẽ dọc đến chục lần mới tới được tiệm bán cá. Nó ngồi mê mẩn ở đó cả tiếng đồng hồ làm anh cũng sốt ruột. Kéo mãi nó mới chịu về với 2 con cá trong túi. Anh hỏi nó: "thế mi định đặt tên cá là chi?" - mấy ngày thôi mà anh học đc tiêng Huế em thấy anh giỏi không? Nó cười tít mắt bảo: "36 và 37, anh à, vì hai con ni là hai con thứ 36, 37 mừ". Haha, cơ mà... sau này anh mới hiểu tại sao nó đòi đi mua cá bằng được...

    Ngày cuối cùng trước khi về, nó mon men chạy lại đưa anh 2 chú cả nhỏ làm quà. "Cái gì thế này? haha" cả nhà cười: "Bốp tặng anh cá thế đi tàu xa nó nóng nó chết thì răng?" Thằng bé lại cười tít mắt, chạy đi thả cá rồi đưa tặng anh một chiếc diều... một con diều rồng, có gắn sáo gió...

    Nhanh thật, cơ mà cũng hơn mười năm rồi đấy...

    PS: cay cú nhất là mình có rất nhiều chuyến du lịch thú vị để kể, mỗi tội chuyến nào cũng dính vào vài ba chi tiết "tế nhị" không kể cho gái nghe đc. Mà toàn chi tiết đáng nhớ mới đau chứ :cry:
     
  4. pbt

    pbt Thành viên BQT

    Bài viết:
    321
    Đã được thích:
    344
    Điểm thành tích:
    63
    Giới tính:
    Nam
    Nơi ở:
    Hồ Chí Minh
    100%
    Em ở tỉnh x chắc không đi tàu bao giờ nhỉ, anh thì về quê hay từ quê ra hn toàn đi bằng tàu chứ ít khi đi ô tô. Nhắc lại nhớ cái lần dầu tiên anh ra hà nội với anh trai cũng là đi tàu, đúng là vừa sợ mà cũng ly kì lắm. Cái hồi đó anh mới đang học lớp 3, còn bé tí như này này, anh trai anh hơn anh có 2t, học lớp 5 mà bố anh thì lại làm ở HN nên bố mới bảo 2 đứa ra bố đưa đi chơi. Mẹ anh thì bận công việc ở nhà nên chỉ có hai anh em đi.Hôm đấy, mẹ anh mua vé tàu cho hai anh em anh rồi mua bao nhiêu là na, bọn anh phải mang ra làm quà cho cô chú ngoài đấy ấy, quần áo thì có mấy bộ nhẹ tênh trong khi mấy túi na thì nặng gãy cả vai nhưng mà vẫn phải xách đi. Đúng hôm đấy may mắn lại có hai bác hàng xóm đi cùng tàu với bọn anh nên mẹ anh gửi hai bác ấy trông hai anh em vì mẹ anh sợ hai thằng quý tử bị bắt cóc mất. Nhưng hai bác ấy lại chỉ đi đến phủ lý thôi chứ ko ra tới hà nội, em ko biết đâu, từ phủ lý ra hn còn 3-4 ga nữa cơ vì hồi đó là tàu chợ thì ga nào nó cũng dừng chứ ko như bây giờ. Trước lúc đi thi hí hửng lắm, thể hiện với mẹ là lớn rồi muốn đi đây đó :)) nhưng mà sau khi tàu chạy thì ... tự dưng lại nhớ mẹ rồi muốn ở nhà. Đúng là con nít thật. :)) Nhưng mà lúc tàu chạy rồi thì mới thấy cảnh đẹp ven đường rồi những đồng ruộng xanh mướt mà mùi lúa mới trổ bông thơm ngát mà dịu lắm, nói anh giờ anh vẫn cảm thấy đc mùi đó thoảng thoảng đây này :v Rồi nào là lũ trẻ chăn trâu đùa nghịch nhau ở đồng ruộng rồi thả diều nữa. Ngày ấy anh với mấy đứa bạn hay tự làm diều rồi chiều mát leo lên núi thả, trên cao lộng gió mát cực, kiểu cảm nhận đc như freedom ấy, anh còn nhớ lúc đó lúc đó anh còn định thử túm lấy dây diều rồi nhảy từ trên núi xuống xem có bay giống siêu nhân đc ko, cũng may mà chưa làm nên giờ vẫn đang ở đây nói chuyện với em. Không chỉ có thế, trên tàu còn nhiều thứ cám dỗ hơn anh được kể, nhất là hai bác đi cùng anh em anh. Hai bác sợ anh em anh say nên lôi bao nhiêu là bánh trái rồi bim bim ra cho anh em anh ăn, hai bác bảo là cố mà ăn cho no đi ko có là say đấy, còn lâu mới ra đến hn. Hai đứa ngây ngô cũng chả biết gì, nhớ lại nghe mẹ nói về lúc bị say xe là sợ lắm, thế là tranh nhau ăn lấy ăn để hết cả đồ của hai bác ấy, nhưng cũng may là các bác ấy tốt bụng nên cười vui lắm thấy ae anh ăn thế lại càng lấy thêm đồ ra. :"> Ăn uống no say thì đến lúc cần phải giải quyết, anh sợ bị bắt cóc người ta ko đủ cơm nuôi nên anh ko dám đi một mình thế là một bác trong đấy dẫn anh đi. Vì ngày trước một bà chị anh đi vệ sinh ở trên tàu xong bị ai trêu đùa chốt xừ nó cửa ngoài, gọi mãi mọi người mới biết đến giải thoát cho :)) Đến lúc hai bác xuống tàu thì là chiều tối, hai anh em anh ngồi nắm lấy tay nhau, miệng im thin thít ko nói chuyện với ai gì cả chỉ chờ đến ga cuối cùng để xuống, vì mẹ anh vs hai bác dặn cứ ngồi trên tàu đến khi nào tàu dừng ở ga cuối mà ko chạy nữa thì đó là ga hn, lúc đó hãy xuống. Từ phủ lý đến hà nội đi có hơn 1 tiếng mà anh tưởng như là nửa ngày trôi quá ấy, cảm giác sờ sợ mà phải chờ đợi nữa, em ko biết nó dã man đến thế nào đâu. Đến tối muộn thì bọn anh đến hn nhưng lại không biết đi đường nào để ra ga, mà tàu lại dừng ở đường sắt giữa bị tàu khác chắn. Chả biết đi thế nào thế là bọn anh lại bám theo một ông bà già già để đi cùng vì nghĩ già thế chắc họ ko phải là bắt cóc đâu nhưng mà vẫn lo nên ko để cho ông bà ấy biết. Trời thì tối, cái đường ray tàu thì lổm nhổm toàn đá, anh chả nhìn thấy gì mà lại mải nhìn theo ông bà kia để đi thế là vấp một phát ngã oạch một cái, quả đấy suýt nữa thì trán anh sứt ra thành mấy miếng nhưng cứ như anh đc phù hộ ấy, tay anh đang xách túi na nhé, vấp thì tay vung lên phía trước, anh ngã đầu úp ngay vào dống na mà lại toàn na chín thế là bẹp hết cả túi na, đúng lúc đó thì gặp bố anh. Thấy bố thế là anh mếu khóc ngay vì lo ko biết có bị sao làm xấu trai đi ko, đặc biệt là túi na bị bẹp rất dễ bị ăn roi nên là phải khóc trước khi bố thấy. Bố anh nhìn thấy chạy ngay ra đỡ lên rồi dỗ, xong thì nhìn túi na cười bảo là đứa nào làm hỏng na thế này là phải ăn hết đấy nhé, ko có phí. Thế là anh sướng, lau nước mắt ngay để đc về ăn na, vì na là món khoái khẩu của anh mà. Giờ nghĩ lại vẫn thèm na vì chưa bao giờ đc ăn thoải mái đến thế dù là bị bẹp hết cả nhưng cái may là đầu mình chận lên bẹp chứ ko phải mông nên ăn mà chả lo tí gì :))
     
  5. pbt

    pbt Thành viên BQT

    Bài viết:
    321
    Đã được thích:
    344
    Điểm thành tích:
    63
    Giới tính:
    Nam
    Nơi ở:
    Hồ Chí Minh
    100%
    Đi biển về mệt thật 2 ngày 1 đêm chỉ ngủ được lúc nằm trên ô tô.
    Sầm Sơn vẫn chẳng thay đổi gì cả khác mỗi cái càng ngày càng nghe người ta chê biển Sầm Sơn càng nhiều :)) . Nước biển thì bẩn, sóng to, dịch vụ chặt chém khách, đồ ăn dở tệ ....

    Vậy mà trong những vùng biển tôi đã từng qua thì tôi vẫn thích biển Sầm Sơn nhất ♥

    Như sóng to chẳng hạn... nếu may mắn tôi vẫn thấy vải cảnh "tuột áo bơi" khá là hồi hộp và phấn khích :))
    Cũng vài trường hợp tuột quần buồn cười như tôi chẳng hạn. Hôm đầu không để ý mặc quần chun lỏng, vừa xuống sóng đánh tụt nửa phần mông, choáng quá chạy luôn ra chỗ nước sâu cho nó an toàn :">, và hôm sau chấp nhận mặc quần trong là "Bọt biển đỏ vàng" luôn vì biết đâu đôi khi sóng đánh tụt quần ngoài vẫn còn có cái trông bắt mắt và nổi bật trước mặt chị em

    Nhưng thực sự cái tôi thích nhất ở biển Sầm Sơn vẫn là sự quen thuộc...
    Bãi biển này tôi đã từng đi với gia đinh nhiều lần, bạn bè và cả tình yêu nữa ....
    Nên đi qua những khách sạn, nhà hàng ăn tôi đều nhận thấy tôi đã từng ở, từng ăn ở đây. Thử tượng tượng xem trong một khoảnh khắc đi chơi ngoài ăn ở nhà hàng này vẫn còn cảm giác ăn ở nhà hàng kia ... Ây chà ♥ ... Quá khứ có thể đã qua nhưng cảm xúc đã qua thì vẫn nhớ !


    Nhớ ngày trước cũng ở nhà hàng kia tôi với em ngồi tranh luận món cánh ngao chua
    _Em nói: "Món canh này thiếu một loại gia vi"
    _Tôi tỏ ra nguy hiểm rồi nói " Không"
    Sau một hồi tranh luận em bực không nói với tôi nữa, rồi em kêu tôi bóc tôm vẫn dính vỏ, rồi em kêu gia vị chấm tôm ko có tiêu....
    Tôi lại lóc cóc bóc mò vỏ tôm dính trên con tôm, và đi tìm lọ hạt tiêu.
    Tôi chợt nhận ra món cánh ngao vẫn thiếu "HÀNH" và giờ em đang "CỦ HÀNH" tôi !

    Vẫn nhà hàng này, nhưng năm nay không có em . Vậy cũng được tôi cũng ko quan trọng vì điều mà tôi thích nhất vẫn là đêm đi dạo ngoài bờ biển, chân đi nghịch nước, tay càm dép và nghe gió thổi, sóng vỗ rạt rào bên tai... Cái hay nhất là chỉ cần đánh rắm cái là gió đưa mùi hương lên tận mặt... và hát "Em có nghe thấy gió nói gì không" ????
    Hoặc là vào ngày nắng to, trăng rằm.... Biển sáng quắc một vùng trời toàn trăng với sao ... Thì nằm trên ghế nhìn lên trời nói chuyện trời nói chuyện đất cũng vui lắm

    Và đấy, nếu cho tôi chọn 1 biển để đi thì một là Hawaii ,2 là Sầm Sơn
    Vì biết đâu nếu tôi ngồi ngoài biển 1 mình thì ở biển Sầm Sơn tôi có thể nói chuyện với ký ức cho lòng mình đỡ trống trải
     
  6. pbt

    pbt Thành viên BQT

    Bài viết:
    321
    Đã được thích:
    344
    Điểm thành tích:
    63
    Giới tính:
    Nam
    Nơi ở:
    Hồ Chí Minh
    100%
    Chuyến du lịch phiêu lưu nhất á? Oh, anh không biết, mỗi chuyến đi của anh đều tạo cho anh một cảm xúc phiêu lưu riêng của nó. Hỏi anh cái nào nhất thì anh chịu thôi. Em biết thừa tính anh không chịu ngồi yên, thích lang thang tung hoành mà. Nhưng bây giờ anh sẽ kể cho em về một chuyến đi ý nghĩa của anh nhé. Đó là chuyến đi lên Bắc Kạn tình nguyện.

    Oh, đừng cười, anh biết: mọi người vẫn nghĩ đi tình nguyện xa là một công việc nhàm chán và vô vị, rằng bọn "áo xanh" đó toàn là lũ rỗi việc. Em nhầm rồi. Ít ra là trong trường hợp của anh, đội của anh được phân công về xã nghèo nhất trong huyện. Nơi đó còn ở xa tít mù tắp nữa. Hà hà, nó không ở gần Ba Bể đâu mà em nghĩ là anh được đi resort. Xã đó ở thượng nguồn Ba Bể ấy.

    À đấy, còn ở một đội nữa ở phía hạ nguồn. Thế là chúng nó suốt ngày bị bọn anh trêu là cẩn thận không bọn tao ra suối thả bomb, thả mìn cho chúng mày hưởng đó. Keke. Có gì mà kinh đâu, cái này gọi là hòa mình vào thiên nhiên đó chứ. Haha.

    Ở đấy, ban ngày thì bọn anh đi sửa đường rồi dạy bọn trẻ học Toán, Văn. Anh còn dạy chúng nó tiếng Anh căn bản cơ. Thấy anh siêu không. Dạy gì hả? Oh, "Anh yêu em là gì hả anh? Em yêu anh là gì hả anh?". Haha, bọn nó nhộn nhỉ, mới bé tí mà đã đòi học Tiếng Anh để tỏ tình cơ. Em có biết anh dạy như thế nào không? Khà khà, "I F.. U" =)). Chết mất thôi, anh đang tưởng tượng 10 năm nữa quay lại xã đó thăm bọn trẻ thì trình độ chúng nó phát triển như thế nào nữa :laugh:.

    Đến tối thì bọn anh đi tuyên truyền pháp luật. Dân ở đó nghèo đói ít học nên mù luật lắm. Nhà nào cũng lúc nhúc 5,6 đứa. Đã nghèo mà đông con thì lại càng nghèo. Hơn nữa lại còn bạo hành gia đình rồi trọng nam khinh nữ nữa. Bất cập lắm. Mà vùng đó lại rừng rậm rạp cực, sinh nhai chủ yếu của dân là chặt phá cây lấy gỗ. Em phải nhìn 1 góc đồi trọc trùi trụi, em mới thấy xót cơ. Anh biết công sức của tụi anh chỉ là muối bỏ biển. Nhưng không sao, anh vẫn quyết tâm làm đến cùng. Anh là cái thằng lì lợm nhất, tích cực đi vận động bà con nhất. Hè hè, ở đó nửa tháng mà ngày nào đi đâu cũng nghe tiếng chào: "Các cô cậu tình nguyện vất vả quá? Các cô cậu tình nguyện cầm miếng bánh ăn này? Các cô cậu ơi dừng tay uống nước đi". Đi đâu cũng được bà con chào đón, thấy ý nghĩa lắm.

    Mà dân ở đó họ quý bọn anh cực. Từ khi bọn anh lên đến lúc ra về, ngày nào cũng rủ bọn anh nhậu nhẹt. Khổ, đội 10 đứa thì đến 7 đứa con gái, đội trưởng cũng là con gái nên 3 thằng con trai bọn anh phải ngồi chống hộ. Mà đội anh chúng nó cũng khôn lắm cơ. Ở trên đó đựng rượu bằng chai C2, thế là thủ sẵn 1 chai C2 đựng toàn nước lọc, lúc các trai bản đi mời rượu gái thì rót đầy nước lọc cho chúng nó. Khà khà, tụi trai bản chúng nó đến hôm cuối còn phải mắt tròn mắt dẹt: "Gái Hà Nội sao mà uống khỏe dữ, bọn tao thua". Chỉ báo hại tụi anh, thấy gái uống tốt quá, chúng nó lại quay sang thử trai. Hik, tối nào về phòng anh cũng phải móc họng ra nôn hết rồi mới ngủ được. Sáng hôm sau 6h còn phải dậy đi phát thanh mới chết chứ. Ai phát ah? Anh chứ ai, giọng anh hơi bị hay đấy nhé. Nửa tháng thì 14 ngày nhân dân được nghe giọng nói đầy ma lực của anh, khối cô ném thư tình vào chỗ bọn anh đó. Em cẩn thận đấy :wink:.

    Hì, trước đấy a vốn là một thằng công tử Hà Nội chả biết làm cái gì. Toàn mẹ làm hết cho. Cứ tưởng lên đấy nhiều gái thì không phải làm gì. Ấy thế mà không. 2 cậu kia người tỉnh khác phải sống trọ, nên cái gì họ cũng biết làm, lúc đấy anh tự kỷ lắm. Thế là lại lăng xăng giành hết những việc khác. Hà hà, lần đầu anh biết cắt tiết gà vịt là ở trên đó đấy, được 2 cậu kia dạy cho. Lên đấy sống cuộc sống tập thể, khó khăn thiếu thốn đủ thứ mới thấy mình lớn ra. Lúc anh về, mẹ anh còn tròn mắt khi thấy con trai tự dưng đảm đang lạ thường :laugh:.

    Bây giờ anh vẫn nhớ quảng thời gian đó. Chắc em không biết cái cảm giác thức dậy hít thở cái không khí trong lành ở đấy rồi nhìn rừng núi hùng vĩ trùng điệp. Tự dưng thấy mình bé nhỏ trước thiên nhiên quá. Tại sao con người lại cứ tàn phá nó làm gì??? Rồi những lần làm việc xong nhảy hết xuống suối tắm, cả trai cả gái luôn. Nước mát mà sạch sẽ cực. Có lần đang tắm 1 đàn trâu nó tiến về phía nước thượng nguồn, thế là cả lũ phải 3 chân bốn cẳng nhảy lên bờ, haha. À, cả những đêm cuốc bộ 20, 25 km đi xa tuyên truyền. Lúc về mỏi chân định ngủ luôn ở đấy. Thế là đám thanh niên xã, họ lôi hết xe máy ra đèo bọn anh về. Người dân ở đó nhiệt tình mà chân thật cực, không bon chen như ở đây đâu. Thời gian ở đó đầu óc anh thanh thản lắm...

    Còn nhiều chuyện hay ho nữa cơ, để hôm khác tiếp nhé, anh mỏi mồm quá (chụt phát vào môi ). Hãy thử tình nguyện một lần, cháy hết mình 1 lần đi, rồi em sẽ thấy đời ý nghĩa hơn .
     
  7. pbt

    pbt Thành viên BQT

    Bài viết:
    321
    Đã được thích:
    344
    Điểm thành tích:
    63
    Giới tính:
    Nam
    Nơi ở:
    Hồ Chí Minh
    100%
    Em đã bao giờ hình dung được cái cảm giác lạnh buốt, 2 hàm răng lập cập va vào nhau, mặt trắng bệch, tay run lẩy bẩy cầm lái trong màn sương mù dày đặc dù đã quấn mấy lớp áo khoác chưa. Anh vẫn nhớ mãi trải chuyến đi du lịch bụi đầu tiên đó.
    Đó là một ngày cuối năm, sau những ngày căng thẩng ôn thi, cuối cũng thở phào nhẹ nhõm vì mặc dù lịch thi khá dày nhưng trong kỳ cũng học hành quy củ nên kết quả cũng khả quan. Tự thưởng mình một vài ngày nghỉ xả hơi xa rời chiếc máy tính, thầy u ở nhà mà biết chắc mừng lắm, suốt ngày cứ mắng anh cắm đầu vào máy, chuyện , dân IT mà. Cái cảm giác thấp thỏm chuẩn bị cho lần đi đầu tiên này thật khó quên, lên mạng search kinh nghiệm đi của các bạn đi trước, chuẩn bị quần áo ấm, balo, lại nhớ về lần đầu tiên ra thủ đô bước vào đới sinh viên, cũng lục cục, chuẩn bị, cảm giác bồi hồi khi bước vào một vùng đất lạ lẫm, chỉ khác là lẩn này mình tự chuẩn bị, tự lo toan và cầm lái rong ruổi trên xe máy thay vì nắm thiếp, đánh giấc ngon lành trên otô. Buổi chiều đi tăng xích, thay nhớt cho con ngựa chiến, ngồi ngắm nó hơn 30 phút xem có phải tu dưỡng lại gì nữa không, chỉ sợ đi giữa núi rừng mà dở chứng thì gay go. Sinh viên mà, toàn trên 12 giờ đêm mới đi ngủ, nhưng hôm ấy đúng 9h đã tự buộc mình lên giường sớm mai còn xuât phát sớm, nằm trằn trọc mãi nghĩ về chuyến đi sắp tới, mắt thao láo đếm thạch sùng trên trần nhà chứ có tài nào ngủ được đâu. Sợ ngủ quên lắm, kể cũng lạ, nằm mãi mới ngủ được nhưng đúng 4h tự bật dậy không cần đồng hồ báo thức, bình thường chạy quanh hồ vài vòng, về nhấm nháp cốc cafe mới tỉnh táo nhưng lúc này tỉnh đến lạ, đúng là khi con người ta có đam mê, cảm hứng thật sự thì cảm giác năng lượng như vô tận em nhỉ. Vòng xe qua đón một bạn gái, “ôm” ngồi sau anh, trước khi đi anh đã bảo “ôm của anh là phải hát hay, biết đấm lưng, và không được la hét khi anh vào cua đâu đấy”, vẫn nhớ lời hóm hỉnh của cô bé “ thôi được rôi, anh đi đâu thì em theo đó”. Khôn that, ngồi sau xe mình không đi theo mình thì đi theo anh nào nứa. Cả đoàn 20 xe, 40 người tập trung tại Nhà Hat Lớn, Hà Nội 5h sang thật thanh bình, cả đoàn lần này chủ yếu là người mới đi lần đầu nên ai cũng rất hăm hở, được cái dân phượt ai cũng cởi mở, thân thiện. Cái cảm giác băng băng trên những con đường quanh co, ngoằn ngèo, uốn lượn, một bên là vách núi dựng đứng, một bên là vức sâu, mắt phải căng ra nhìn, rồi thi thoảng lại choáng ngợp, vỡ òa trước trước những rừng hoa mận, hoa mai trắng mướt bên sườn núi, hoa cải trải dài dưới thung lũng, nói thế nào nhỉ, PHIÊU. Hoàng hôn trên những đồi chè Mộc Châu tuyệt đẹp, nắng vàng ươm giữa trời đông cộng với cái giá rét miền cao là điều kiện lý tưởng cho các cô nâng hi sinh vì nhiếp ảnh, hi sinh sao á, em cứ biết đây, trời lạnh thế mà chị em trút bỏ áo khoác, để lộ áo đẹp bên trong thi nhau tạo dáng, còn anh thì mỏi tay với chị em. Mà anh biết em nghĩ gì rồi đấy, thực ra là anh phải làm phó nháy cho chị em hơi nhiều. Mà em chắc cũng thích chụp ảnh lắm nhỉ ?
    Thường những người đi phượt lần đầu, sau khi về có thể người ta sẽ không bao giờ đi nữa, vì mệt, vì không thích phiêu lưu mạo hiểm. Còn anh, lại tiếc là rơi vào trường hợp thứ hai, anh muốn in dấu chân lên những vùng miền đẹp tuyệt vời của đất nước, anh thích cải cảm giác đầu óc phóng khoáng, thoải mái khi hòa mình vào giữa núi rừng, tạm quên đi những lo toan thường ngày của cuốc sống
     
  8. pbt

    pbt Thành viên BQT

    Bài viết:
    321
    Đã được thích:
    344
    Điểm thành tích:
    63
    Giới tính:
    Nam
    Nơi ở:
    Hồ Chí Minh
    100%
    - Đông người ghê, trời đẹp nên nhiều người ra đường quá em nhỉ? Những lúc thế này anh chỉ muốn chuồn nhanh khỏi Hà nội. Làm nhớ về cái kỉ niệm đi Hà Nam thực tế 1 tuần của bọn anh quá. Đấy nhắc đến Hà nam lại thèm rồi? Thèm gì á? Nhiều thứ lắm em ạ. Nhãn này, cá nướng này nhưng có lẽ nhớ nhất là cảm giác được đi khỏi 1 thành phố ồn ào bụi bặm, và không khí ở đấy em ạ . Em cứ tưởng tượng bọn anh như 1 lũ mọt suốt ngày ngồi giảng đường, bận bù đầu với thi cử, bồng nhiên được hít khí trời 1 tuần giữa 1 làng quê đầy nhãn, 2 bên là 2 con sông to đùng, trong vắt. câu cá, bơi thuyền cả ngày cảm giác nó đã thế nào. Lúc về đến đấy thằng nào cũng chán nản, nghĩ đến cái cảnh 1 tuần không intenet ko facebook, ai mà không chán cho được, nhưng cuối cùng bất ngờ nhất là tiệm internet cách nhà bọn anh trọ đúng 200m. Về Hà nam đợt ấy cũng là lần đầu tiên anh uống rượu quê, hic hic, gặp mấy cấp lãnh đạo ở đấy toàn phải mời, về thằng nào thằng nấy lăn ra ngủ, chỉ sướng lũ muỗi, sau này về bọn anh vẫn nhớ 1 ký ức đẹp về Muỗi Hà Nam. Rồi sáng hôm sau cả hội đi vác hộ lúa cho bác chủ nhà, toàn công tử có biết lúa má gì đâu? Làm vừa mệt vừa đau chân, nhưng mà vui, tự dưng thấy cũng có ích, có thằng vác nặng quá đi lắc lư, bọn anh trêu nó là "ông nghè say", vác xong mấy thằng xuống ruộng bắt cá rô, đến tối về thằng nào thằng nấy lấm lem mà mừng ra mặt, vì được bao nhiêu là cá. không ngờ đến lúc về rửa ráy ở sông mấy thằng nghịch nhau làm đổ chậu cá xuống sông, em mà nhìn thấy mặt bọn anh lúc ấy chắc cười không được nữa. May sao bác chủ nhà đi mua cho 1 ít về ăn đỡ thèm, cũng cái hôm ấy về đêm không ngủ được vì phải thức để gãi ngứa, hết gãi cho mình thì quay sang gãi cho thằng khác . Ở đấy mấy ngày làm bọn anh thằng nào cũng người lớn hẳn lên, cũng lúa cũng gạo như nông dân thực thụ, rồi thì gánh nước tưới rau, cuốc đất. Trước giờ toàn mẹ lo cho từ đầu đến cuối, bây giờ quần áo tự lo, ăn uống phải tự nấu, thằng nào cũng thấy mình có ích. Dù là sinh viên nhưng đến giờ mới tự lực lo được cho bản thân cũng vui. Lúc đi thì kêu chán mà về thì thằng nào cũng buồn, không biết đến bao giờ mới lại được sống với nhau 1 tuần như thế? Cũng từ đấy mà bọn anh cũng thân thiết với nhau hơn, gần như 1 gia đình ấy, hiểu nhau hơn, đến giờ đã mỗi đứa 1 nơi rồi mà vẫn liên lạc với nhau đều đều, nhắc đến vụ Hà Nam thằng nào cũng cười như đúng rồi.
     
  9. pbt

    pbt Thành viên BQT

    Bài viết:
    321
    Đã được thích:
    344
    Điểm thành tích:
    63
    Giới tính:
    Nam
    Nơi ở:
    Hồ Chí Minh
    100%
    Con gái để mà quyết định được sẽ đi chơi đâu, chắc mất cả ngày, cả tháng, hy hữu thì mất cả năm mất. Mở miệng ra là đòi phải có kế hoạch rõ ràng, hôm nay ăn gì, ngủ ở đâu, đi tham quan những địa điểm nào. Các nàng sợ người ta bắt cóc mất hay sao mà rõ là kỹ tính. Gặp những đối tượng này là anh thẳng tay gọi là bà già ngay. Với anh, những chuyến đi, thậm chí dài ngày, luôn được quyết định một cách nhanh chóng và đột ngột, quan trọng hơn không bao giờ có một Kế Hoạch gì hết.

    Có những lần đến 3 giờ sáng vẫn phải lang thang tìm khách sạn, hay là ăn ở một nhà hàng “treo đầu dê bán thịt chó”, hoặc là lỡ xe bus và ngồi nói chuyện cùng một thằng cha say rượu kể lể về việc suy thoái kinh tế mà khiến công ty của lão phá sản. Thực ra, những tình huống kiểu như vậy, sẽ rất khó xảy ra nếu mọi người đều lên một lịch trình rõ ràng và cứ thế dập khuôn làm theo như được lập trình sẵn. Có thể ở thời điểm đó, anh cũng mệt mỏi và bực tức thật đấy, nhưng đó là những kỷ niệm tuyệt vời hơn những tấm hình phong cảnh lưu lại được qua những chuyến đi. Cảm giác ban đầu nếu em nghe anh kể những câu chuyện này, có lẽ em sẽ thốt lên: “Anh liều thật đấy!”, nhưng anh tin nếu em cũng ở đó, thì cảm giác cuối cùng sẽ là phấn khích. Em biết roller coaster chứ, đứng ở ngoài nhìn vào thì chẳng dám chơi vì sợ đúng không? Đặc biệt là con gái, nhưng ai đã thử một lần rồi thì muốn được chơi lại một lần nữa. An toàn là cảm giác có được nếu chúng ta được ru ngủ bởi nỗi sợ. Còn phấn khích là cảm giác tuyệt vời chỉ những người ưa khám phá và dám mạo hiểm mới chạm tới được thôi.

    Cảm giác thay nhau lái xe dọc một đất nước, ăn phải những món ăn mà giờ nghĩ lại vẫn thấy rùng mình hay là đến nhầm phải một bãi biển, được gắn cho cái tên hoa mỹ và đầy tính tò mò “Black Sand Beach” thật là tuyệt vời, y như được uống sữa Yomost vậy. Bỏ qua những bãi tắm đẹp nhất xung quanh hòn đảo, nơi mà mọc lên ở đó là những bến tàu và khu nghỉ dưỡng 5 sao, anh và mấy người bạn dừng chân chính xác ở điểm hiển thị trên GPS, ban đầu còn tưởng nhầm. Vì quả thực có cái biển báo: “Black Sand Beach – 100m” nhưng chính xác trước mắt anh bây giờ là một cái chợ địa phương. Lúc đó lại nghĩ: “À, có thể đây là chợ bán buôn hải sản của hòn đảo”. Dừng lại, gửi xe và anh đã bắt đầu “ngửi” thấy “mùi” chẳng thân thiện gì của dân địa phương. Ánh mắt thì dò xét, kiểu như mấy thằng này mới rơi từ hành tinh khác xuống. “Mịa nó, đã thế giả điếc, nó nói gì coi như không nghe thấy”, rồi anh nói với thằng bạn: “Mày ơi, bọn nó muốn đánh nhau thì phải, tý nữa có biến thì tháo dép ra chạy đi nhanh nhé”. Đi xuyên qua khu chợ, với tinh thần bộ đội cụ Hồ, nhìn thẳng, hiên ngang, không đảo mắt, vì sợ chúng nó bảo là nhìn đểu. “Ồ, biển đây rồi, bất ngờ quá nhỉ, vui sướng quá nhỉ” – anh nói với vẻ mặt méo xệch xuống.

    Thì đúng là cát màu đen thật, nhưng chính xác đây là một bãi biển đã bị bỏ hoang vì quá ô nhiễm, đảo mắt ra xung quanh thì đếm được mấy cái cây cổ thụ đổ rạp xuống, chắn cả lối đi. Có lẽ là có cơn bão nào đấy vừa quét qua hòn đảo này. Anh còn hí hửng mang theo túi đồ bơi nữa chứ. Hôm đó mà dũng cảm nhảy xuống bơi chắc “ngày cũng như đêm, gẩy đàn say sưa”. Nhìn ra phía xa hơn anh thấy một nhà máy xi-măng rất lớn đang hoạt động và có lẽ chất thải sẽ được đổ thẳng ra biển. Chắc vì thế mà nó có tên là Black Sand Beach. Rồi anh đoán có lẽ vì việc mưu sinh của họ bị ảnh hưởng nghiêm trọng, bãi biển nuôi sống họ giờ thành một bãi cát hoang phế, đen ngòm mà họ lại kỳ thị, cảnh giác với người lạ đến như vậy. Suy cho cùng cũng là vì mưu sinh cả thôi, khi anh đến, thấy phản ứng của người dân và đặc biệt hơn là bờ biển trái ngược hoàn toàn với những háo hức ban đầu, anh thất vọng lắm. Nhưng sau đó cảm giác đấy được thay thế bằng sự cảm thông. Một địa danh trên GPS, chắc cũng từng là một nơi hút khách du lịch, giờ thành hoang phế, khách du lịch không đến đây thì họ có thể qua các resort, khách sạn khác chứ người dân thì họ lớn lên ở đó, thì phải bám trụ ở đó thôi.

    Mà em có phải là người thích phiêu lưu không? Hay là một bà cụ non đúng nghĩa đấy?
     
  10. pbt

    pbt Thành viên BQT

    Bài viết:
    321
    Đã được thích:
    344
    Điểm thành tích:
    63
    Giới tính:
    Nam
    Nơi ở:
    Hồ Chí Minh
    100%
    Mình đã chịu khó đọc hết tất cả các câu chuyện của mọi người, sẽ góp ý một vài điểm sau nhé:
    1) @dontcarenothing, panda1107: câu chuyện của hai bạn tập trung vào tiểu tiết khá nhiều, mà không nhấn mạnh vào suy nghĩ của bạn. Cái tiểu tiết đó thì bình thường ngồi ngẫm nghĩ, nhiều thời gian thì bạn còn nhớ được chứ văn nói không đơn giản vậy, chưa kể gây nhàm chán vì người nghe không follow nổi. Trong khi suy nghĩ, cảm nhận mới là cái chạm đến cảm xúc người nghe nhanh nhất, khiến họ dễ dàng nhìn thấy các ưu điểm của bạn hơn.

    2) Có hai hướng để kể về chủ đề này:

    a) Kể một cách rất say sưa, đầy sức sống: Hầu hết những nội dung ở trên mà mọi người kể với giọng say sưa thì đảm bảo đạt yêu cầu này => anh ấy thật phiêu lưu, mới mẻ, ưa thử thách => rất đàn ông.

    b) Kể để tạo sự Hòa Hợp: không nặng về tiểu tiết câu chuyện, nhưng nặng về diễn biến tâm lý của người kể trong những sự kiện nổi bật (đó là cách mình kể).

    Cách a) thì yêu cầu phải thực hành câu chuyện đó rất nhiều lần, vì tiểu tiết nhiều. Cách b) thì yêu cầu bạn phải thực sự sâu sắc, nếu không sẽ khó có hiệu quả

    Chúng ta sẵn sàng với thử thách số 2 chưa nhỉ?
     
  11. pbt

    pbt Thành viên BQT

    Bài viết:
    321
    Đã được thích:
    344
    Điểm thành tích:
    63
    Giới tính:
    Nam
    Nơi ở:
    Hồ Chí Minh
    100%
    E biết không nhiều lúc cơn buồn ngủ lại dẫn chúng ta những trải nghiệm bất ngờ đấy!

    Đó là 30/4 nọ, khi a đang từ quê trở về nhà. Trên chiếc xe buýt có 1 đứa con trai mắt lờ đờ, đầu gật lên gật xuống, lúc đấy mà có ai hỏi có bán đi trung quốc không chắc a cx gật đầu luôn mất. Nói chung là buồn ngủ kinh khủng luôn ý, đang thiu thiu thì lại phải xuống bến, khó hết cả chịu. Trong lúc chờ bắt xe tiếp theo, mắt tiếp tục lim dim như con mèo đang được chủ bế, thấy có cái xe đến là vọt lên luôn tìm chỗ yên giấc. Cơn ngủ ma mị lại tiếp tục kéo đến, và a mơ màng nhìn ra phố phường, sao Hà nội hôm nay khác thế? Khác thật e ạ, dường như ta đang thấy thành phố thân yêu mình đang sống thay da đổi thịt từng ngày từng giờ vậy. Mà không! Vừa sáng nay về quê vẫn đường đấy có thấy sai khác gì đâu?
    Hay là . . . mình nhầm đường?
    Hay là . . . mình nhầm xe?
    Và thế là, trên chiếc xe mới, lại có một thằng bé đang nghiêng ngả mơ màng bỗng bật dậy ngơ ngác như siêu nhân trong truyện cổ tích của Anh sờ tanh: “Ơrêca!” Ý quên: “chết cmnr.” E không hiểu cảm giác ấy đâu, như kiểu tâm hồn đang lâng lâng bỗng lật sang bâng khuâng xao xuyến ý. Thú thực là a sợ nhầm xừ nó xe sang trung quốc, lúc nãy đầu cứ gật gật có đứa nó hỏi bán thật thì khổ.
    Dĩ nhiên là a xuống ngay bến dừng tiếp theo, rồi nhảy bổ ngay vào cái bản đồ. Đầu tiên là tìm các chuyến chạy qua gần nhà mình. Sau đó xem hành trìh mỗi chuyến, tìm xem có chuyến nào đi qua gần chỗ mình đang đứng k. Cuối cùng tìm đường ngắn nhất để bắt được xe đó. Đại khái thế. Và khi mọi việc xong xuôi, a đã có mốt quyết định vô cùng sáng suốt, một quyết định đầy bất ngờ, táo bạo mà cũng rất nhân văn. Biết sao không? A đi bộ về nhà. Một đoạn đường rất dài, từ chương dương đến láng hạ, gần như từ đầu này sang đầu kia thành phố. Sao a lại làm thế ư? Đơn giản thôi, a . . . tiếc tiền (hở @[email protected]). Đùa thôi, lúc đấy a nghĩ thế này: Nếu làm theo đúng kế hoạch, thì sao nhỉ? A sẽ bắt một chuyến xe tẻ nhạt về, có thể lại ngủ như lúc nãy, có thể có đứa lợi dụng thời cơ sàm sỡ (nhất là mấy đứa như e, a để ý nãy h cứ chăm chú ngắm a kể chuyện lắm cơ), rồi lại về nhà, có thể sớm 1 tí, rồi lại nằm nhìn lên trần nhà tự phục mình đã giải quyết được mọi thứ? Đừng bó hẹp như vậy, hãy nhìn xung quanh xem. Đây phải lúc nào ta cũng bắt gặp một hà nội yên bình, tĩnh lặng như bây giờ chứ? Hãy nhìn xem kìa, từng hàng cây, từng góc phố, từng mái ngói cổ kính liêu xiêu. Sao nó đẹp thế chứ, đẹp một cách lạ kì. Có những con phố a đã đi qua nhiều lần, mà sao đến lần này bỗng thấy nó mới, nó lạ biết bao. Phải chăng dòng đời qúa vội vã khiến ta không thể tận hưởng những vẻ đẹp ngay kế bên mình? Dạo từng bước trên con phố cổ, chậm rãi thấm vị ngọt của que kem tràng tiền trên môi, vẻ cuốn hút của hà nội là ở chỗ đó đấy. Vừa đi, vừa ngắm nhìn, có thể la liếm bất cứ nơi nào mình thích, tự thưởng cho mình vài món ăn, hay hôm nào ae mình triển luôn đi, a sẽ đưa e đến những điều bất ngờ đấy!

    Đấy e thấy không? Hôm nay a vừa trải nghiệm xong là review cho ae trên alphaart, diễn đàn hàng đầu giúp đàn ông thành công trong cuộc sống đấy. Hơn tiếng rưỡi gõ, lúc nãy sắp xong lỡ tay xóa hết phải làm lại nữa chứ, tiếc gì 1 like =))
     
  12. pbt

    pbt Thành viên BQT

    Bài viết:
    321
    Đã được thích:
    344
    Điểm thành tích:
    63
    Giới tính:
    Nam
    Nơi ở:
    Hồ Chí Minh
    100%
    sau một thời gian tu luyện, em xin post chuyện của em ( mạn phép mượn ý tưởng của anh Joker tí :laugh: )

    Sáng nay anh phải đến trường học tăng ca. Thấp thoáng đã thấy bóng dáng những chiếc xe máy, cùng chục thanh niên cả trai lẫn gái xếp hàng ngoài cổng trường ( tất nhiên mấy thằng này làm ji` có thằng nào đẹp zai dc như anh hí hí ). Mấy đứa đội nồi cơm điện, lắp xẻng đàng hoàng, đứa nào đứa nấy còn mang 1 cái balo nặng trịch, cùng 1 đống đồ nữa chứ. Bọn này định lên rừng ở hay sao ý mà chuẩn bị kĩ càng thế cơ chứ. Thôi đúng rồi, mấy đứa dc nghỉ học kì nên tập chung làm chuyến phượt đây mà. Tuổi trẻ mà, được nghỉ đâu phải cứ mãi ru rú ở nhà, phải đi du lịch cho biết đây biết đó chứ.

    Em chắc cũng hay đi du lịch, phải ko. Đừng bảo chưa bao giờ nhé, ko là anh liệt em vào danh sách những bà cô già khó tính đấy. Ai chả có ít nhất một lần đi du lịch, hồi nhỏ thì đi với gia đình, lớn hơn thì đi với bạn bè, phải vậy ko :wink:. Anh rất thích đi du lịch, em biết thừa tính anh ko bao giờ chịu ngồi yên một chỗ, thích đi lang thang khắp nơi mà. Và mỗi chuyến đi đều mang lại cho anh một cảm xúc của riêng nó, chắc phải đóng thành quyển được ấy chứ.

    Có lần bọn anh đi xuống Thanh Hóa, cả đoàn với hơn 20 chiếc xe rong ruổi trên con đường, mỗi lần muốn vượt ô tô lại phải xếp hàng đi chậm lại rồi theo hiệu lệnh của người đi trước để vượt, đề phòng bị ô tô đi hướng ngược chiều đâm phải. Thấy giống như hồi nhỏ chơi rồng rắn lên mây ý. Lần #, bọn anh cắm trại ở 1 cái nhà chờ trên đèo Mã Pí Lèng, đốt lửa nướng thịt, cùng nhau đàn hát thâu đêm. Còn nhiều, nhiều … lắm. Anh rất nhớ lần bọn anh đi Côn Sơn. Đó là một khóa tu, chứ ko phải là một chuyến phượt hay du lịch như mọi khi. Dù hơi vô tổ chức một tí, chắc chắn nếu em có đến khóa tu lần sau thì ko nên bắt chước bọn anh, nhưng phải nói rằng bọn anh đã tạo nên một chuyến đi thú vị.

    Bọn anh đến muộn hơn so với thời điểm bắt đầu 1 ngày, cùng với tâm trạng háo hức được cảm nhận sự huyền diệu của Phật Pháp. Nhưng trời đâu có chiều lòng người, dù bọn anh rất muốn nghe giảng pháp từ những bậc cao tăng, vậy mà Mic lại hỏng, đúng là trớ trêu. Với tinh thần trách nhiệm cao, anh cùng 3 bạn nữa xung phong đi sửa mic để các sư thầy có thể tiếp tục hướng dẫn pháp thoại cho mọi người. Tìm 1 hàng sửa mic ở cái đất Sao Đỏ này thật là khó, vái bốn phương tám hướng mới tìm được một hàng bên Hồ Mật Sơn non nước hữu tình. Những đồ điện tử tinh vi thường mất kha khá thời gian để sửa chữa. Đợi chờ chú chủ hàng điện tử “bắt bệnh” cho Mic, cạnh một nơi có vẻ đẹp tuyệt vời thế này thì làm sao kìm lòng cho được. Phải ghi lại khoảnh khắc nơi đây thôi. Nói là làm, mấy đứa bọn anh đi ra đấy luôn, có mấy bước chân thôi mà. Em có biết ko, cái hồ này hình trái tim, trái tim đấy, nhưng anh thì thấy nó giống hạt điều hơn. Có hẳn 1 truyền thuyết về hồ trái tim cơ, nhưng chắc anh phải kể cho em vào lúc #, vì bọn anh còn phải quay lại lấy Mic nữa hehe.
    - Chú ơi, chú đã sửa cho bọn cháu xong chưa ạ.
    - Chưa cháu ạ, chiều tối quay lại lấy nhé, ca này khó, khó lắm.

    “Sặc, làm thế nào bây giờ, về tay không làm sao được. Chắc anh em ta đành phải lên Kiếp Bạc trong thời gian chờ đợi thôi”. Ở nơi đây hình như vẫn có nạn phân biệt chủng tộc em ạ. Bằng chứng là Dương Nguyễn bị chú trông xe và mọi người chỉ trò, bảo là ng` dân tộc Khơ Me. Biệt danh Dương Khơ Me ra đời từ đấy. Chẳng bù cho anh, trong bộ áo lam anh được mọi ng` nhìn với con mắt trầm trồ thán phục “kìa sư thầy kìa, sư thầy đi dép tím kìa”. Quả là người đẹp vì lụa, lúa tốt vì phân. Các bạn kia phải cảm thấy hãnh diện lắm khi đi cùng anh và Dương Khơ Me. Sau khi được trải nghiệm cảm giác của người nổi tiếng, bọn anh quay lại Sao Đỏ lấy Mic thì chú chủ hàng bảo là phải thay 1 linh kiện rất khó kiếm ở bên trong, 2 ngày nữa mới quay lại lấy được. Đành phải quay về thôi, với niềm an ủi là tuy ko sửa dc Mic nhưng cũng có những kỉ niệm thú vị mà nếu ko đi sửa Mic thì làm sao mà có thể có được.

    Em biết ko, tối hôm đấy là sinh nhật thầy Pháp Hảo, bọn anh có ko mang Mic về thì thầy cũng ko trách mắng ji` bọn anh đâu. Cứ tự tin trở về, tắm rửa sạch sẽ, diện bộ cánh đẹp nhất để tham dự party Happy Birthday thầy Pháp Hảo thôi. Thực sự lâu lắm anh mới tham gia 1 buổi sinh nhật ấm cúng đến vậy. Ko rượu, ko lẩu, ko Karaoke…, nhưng buổi sinh nhật này thật sự mới lạ và có nhiều ý nghĩa tốt đẹp. Mọi người cùng nhau hát, cùng nhau cười vui vẻ xóa tan mọi muộn phiền lo âu trong cuộc sống thường nhật. Rất nhẹ nhàng và đơn sơ, những kỷ niệm đẹp này sẽ còn làm anh nhớ mãi, ko thể nào quên dc.

    Sáng ngày hôm sau, bọn anh quyết định sang Yên Tử, vì nếu ko đi chắc còn rất lâu mới có thể quay lại đó được. Không hổ danh là “ Đỉnh thiêng Yên Tử”, đường lên tiên cảnh rất cao và ghập ghềnh sỏi đá, nhưng mấy anh em vẫn vui vẻ tràn ngập tiếng cười. Chỉ ăn mấy cái xúc xích cùng 1 bịch sữa nhưng bọn anh càng lên cao càng thấy khỏe, ko hề mệt mỏi và phấn khởi hơn nữa khi xin chụp ké được ảnh của các anh chị du khách, thậm chí xin dc sư chụp ảnh cho mình. Cả bọn không hề mang máy ảnh nhé, vậy mà về tổng hợp lại dc cả một album hơn chục cái, em thấy giỏi ko hehe. Vì những bức ảnh nhờ mọi ng` chụp hộ mà đoàn anh được mệnh danh là “Ký sinh trùng”. Thoả mãn với cảm giác chinh phục dc Chùa Đồng - nơi cao nhất của Yên Tử bọn anh xuống núi, làm bát phở công đức cho khu du lịch. Cần phải cảm ơn anh làm ở quán phở, nếu ko được anh mách cho một cảnh đẹp nơi Yên Tử thì chắc cả lũ đã đi về mà bỏ qua Thiền Viện Trúc Lâm. Đó là 1 nơi mà vẻ đẹp ko thể diễn tả dc = lời em ạ, bọn anh chỉ tự nhủ chắc chắn phải quay lại nơi đây.

    Đó là một chuyến đi phiêu lưu. Nếu tối trời ko mưa chắc Hạ Long cũng nằm trong list các điểm đến của chuyến đi đó đấy em à. Anh đã định nói với em đó là chuyến đi vui và có ý nghĩa nhất đối với anh, vừa là 1 chuyến phượt, vừa là 1 khóa tu tập …, có thể gọi là nhiều trong 1 hehe. Nhưng có lẽ là không phải vậy. Mới đây thôi, hôm 29/4 anh cũng có 1 chuyến đi du lịch trong ngày. Bọn anh dự định đi lên Tam Đảo chơi, tiện trên đường vòng qua Hồ Đại Lải 1 lát. Vậy mà hôm đấy mưa, lại còn đông nhung nhúc người nữa chứ. Đường lên dốc Tam Đảo còn tắc đường em à. Chắc em hiểu cảm giác lúc tắc đường trên phố thế nào phải không, chả # ji` đi đường Hà Nội, mà còn ngoằn nghèo nữa chứ. Được cái có sương mù mờ mờ ảo ảo, cũng lãng mợn ra phết.

    Đúng là ngày nghỉ, người người đổ xô đi chơi, nhà nhà đổ xô đi chơi, đâu đâu cũng thấy người. Bọn anh dừng chân bên Thác Bạc, mở hộp Gimbap vừa làm tối qua ra thì hỡi ơi, Mayonaise đâu rồi ????. Chết rồi, lúc chuẩn bị đồ quên ko bỏ vào rồi. Cộng thêm tâm trạng chán nản vì đi chơi phải chen chúc, bọn anh quyết định quay lại lấy xe đi về luôn. 6h` xuất phát ở Hà Nội lên Tam Đảo, còn vòng qua Hồ Đại Lải nữa chứ. 12h` đã quay về Hà Nội, tổng quãng đường chắc gần 200 km, bọn anh thật là điên phải không. Lọ Mayonaise đang chờ Gimbap trở về, 1 bữa trưa không hẳn là thịnh soạn nhưng rất ngon miệng. Hà Nội ngày này cũng vắng vẻ do đợt này nghỉ dài, cảm giác như tết ý.

    Em biết không, đó mới là chuyến đi đáng nhớ nhất. Đâu nhất thiết phải đi xa bao nhiêu, qua được bao nhiêu địa danh, hay chinh phục được những cái gì. Nhiều khi ta cứ nghĩ đến những cái to tát, hay đặt ra cho mình một cái mốc, hay mục tiêu cho chuyến du lịch mà quên đi rằng đi du lịch đem lại cho ta cảm giác vui vẻ, thoải mái sau những bộn bề lo toan của cuộc sống, chỉ đơn giản là vậy thôi em à.

    Vậy còn em, em có chuyến đi du lịch nào đáng nhớ nào không, hay em là một bà cô già khó tính vậy.
     

Chia sẻ trang này