Đang tải...

chúng ta đã phấn đấu cho những điều không tưởng !

Thảo luận trong 'Tin Tức, Báo Chí, Sách, Truyện' bắt đầu bởi HTMCA, 14/4/18.

  1. HTMCA

    HTMCA

    Bài viết:
    53
    Đã được thích:
    34
    Điểm thành tích:
    18
    Giới tính:
    Nam
    Nơi ở:
    hà nội
    65%
    năm tháng trôi qua,sim có thể mất,người có thể quên mặt quên tên nhưng lời hứa năm xưa vẫn còn đó...
    đó là những ngày đầu tiên tôi tới sài gòn.sau bao phen tầm nã trên mạng cuối cùng cũng chọn ra được 5 công việc,trong đó có 1 công việc là bê vác đồ cho siêu thị với mức lương 5 triệu(ở sài gòn mức lương 5 triệu bao ăn ở cho người lao động phổ thông lúc đó là mức lương khủng).mức lương quá ảo này khiến tôi nghi ngờ nhưng vì quá cần tiền và háo hức muốn khẳng định bản thân nên tôi tặc lưỡi chấp nhận.và...lẽ ra tôi nên tin vào cảm giác của mình.công việc đó là 1 trò lừa đảo nhiều cấp.đầu tiên là ra bến xe rồi bắt xe ôm tới chỗ tuyển dụng.tiền xe ôm phải trả gấp 3 lần giá cả thông thường,sau đó phải đóng tiền quần áo rồi bắt xe buýt tới khu công nghiệp Sóng Thần,được 1 quãng thì tới 1 nhà hàng lợp lá.1 thằng phổ biến công việc ở đó và cứa thêm 1 khoản tiền nữa để làm thẻ tạm trú tạm vắng,nó còn ăn dây với cái nhà hàng đó bán nước với giá gấp đôi giá thường.càng lúc càng lún sâu nhưng giống như đánh đề vậy,rút lui thì mất tiền thành ra phải cố tiến sâu vào để gỡ.tới nơi ở,tôi ko kìm dc,cười phá lên với thằng bạn mặt tái bên cạnh :" vậy ra... đấy là " tổ ấm" của anh em mình à ?".1 cái nhà trọ chỉ to hơn cái nhà vệ sinh nhà tôi 1 tẹo.chia thành 2 tầng mà có tới 8 người sống,tường thì nứt nẻ tróc ra.thôi thì vứt tạm cái balo rồi đến xem công việc ra sao đã.xin lỗi tình yêu,bị lừa tập 2 nhé ! đó là 1 nơi đầy bụi bặm và độc hại,chúng tôi phải bê vác những bao hóa chất nặng như bao xi măng,không khí ngột ngạt bụi trắng xóa và mức lương ko phải là lương cứng như trong tuyển dụng mà là 1 tấn = 20 k !
    thằng bạn tôi thở hồng hộc rơm rớm nước mắt,còn tôi thì lại cười tiếp 1 phát nữa.kể cũng lạ,càng gặp phải cảnh éo le thì tôi lại càng cười,bởi vì tôi là kẻ tìm kiếm trải nghiệm nên khoảng vài năm nữa tôi sẽ nghĩ lại việc này như 1 kỉ niệm khó quên.
    "lần đầu tiên anh thấy có người vào đây mà cười tươi vậy đó !"
    tôi quay lại,gặp 1 anh chàng cao ráo đen thui,quấn khăn như thể người Trung Đông
    thằng bạn tôi như bắt được vàng liền hỏi liên hồi : vậy anh làm ở đây lâu rồi à ? chúng ta bị lừa đúng không ? còn quần áo,còn bao ăn ở,còn...
    anh ta giơ tay ra xua,cười nói : từ từ đã em,ừ chúng ta bị lừa,quần áo thì như quần áo của lính ngụy ngày xưa đấy,ở đây mặc thứ ấy thì thà không mặc,ăn thì tự lo,lương thì nó tính theo tấn,1 tấn 20k,giờ giấc không cố định,buổi tối muộn nó cần thì vẫn phải đi,nó nhét mình lên những cái xe hàng kín tối như hũ nút,ai chán mà bỏ ngang thì mất hết tiền đã đóng nên nhiều người cắn răng làm nốt tháng để lấy lại tiền.mới sáng nay anh tiễn 1 đoàn xong thì chiều nay lại gặp bọn em
    tôi thở dài nghĩ " hỏi làm gì,chẳng phải sự lừa đảo đã quá rõ ràng rồi sao" nên chỉ hỏi "tên anh là gì "
    "chú cứ gọi anh là anh Nhỏ,mà sao vừa nãy chú lại cười"
    "à,em thích phiêu lưu,coi như là 1 trải nghiệm,sau cẩn thận với phỏng vấn trên mạng"
    "hừ,anh làm nốt tháng rồi ra khỏi đây sẽ tuyên truyền rùm beng lên để cho bọn này mất đất sống"
    tôi cười thầm " bọn này lộng hành lâu vậy lừa hết đám này tới đám khác mà có bị làm sao đâu,chắc chúng mua cảnh sát rồi"
    lại 1 chiếc xe tới,tôi quen lao động nên cũng ko thấy vấn đề mấy liếc sang thằng bạn công tử bột thấy nó mồ hôi nhễ nhại mặt như sắp gục tới nơi thì cũng muốn đỡ cho nhưng không đủ nhanh để viện trợ được,may sao có anh Nhỏ,"xem anh Nhỏ này Dũng ! " anh vác bao như không, vừa làm việc của mình vừa đỡ thằng bạn tôi.rốt cuộc thì cũng xong,hết ngày làm việc đầu tiên
    chúng tôi thất thiểu đi bộ về,nhà trọ cách 2km,nếu một mình thì rất chán may sao 3 người cùng đi nói chuyện cũng quên đi.anh Nhỏ huýt sáo ghẹo gái đi đường,kể chuyện vui,...ở anh có 1 sự trải đời và nỗ lực phi thường khiến tôi cảm phục.tôi dần cảm mến và nghĩ bụng " mất toi 500k nhưng quen được anh này thì cũng coi như ko uổng phí"
    tuy nhiên tối hôm đó,tôi cũng đưa ra quyết định :
    -500k kia coi như làm từ thiện cho lũ giòi bọ đó,chúng ta đi thôi,ở đây thì còn mất nhiều nữa
    thằng bạn mặt tái xanh vì mệt gật đầu lia lịa,thi thoảng gạt nước mắt còn anh Nhỏ thì trầm ngâm nói :
    -anh không đi được,toàn bộ tiền mang theo người đã đóng cho bọn này và lo ăn gần tháng nay rồi,thôi còn vài ngày nữa thì làm nốt tháng xem chúng nó có hoàn tiền cho không
    -chúng nó rắp tâm lừa đảo lẽ nào lại hoàn tiền ? mấy cái miệng rắn rết đó làm gì có câu nào là thật để anh tin chứ
    -thôi,anh chờ thêm vài ngày nữa,các chú cứ đi di,sau này phải cẩn thận đấy
    tôi nhìn anh và cảm thấy vừa cáu vừa thương,cuối cùng đành thở dài nói :
    -nói thât khi đi em cũng không có nhiều tiền,bạn em vốn không có tiền thành ra số tiền ít ỏi đó chia đều cho cả 2 đứa,tuy nhiên 200k này anh hãy nhận đi,nếu không được như ý thì bắt xe trở lại tp hcm,em chờ anh ở đó
    -làm sao anh nhận đc chứ.ra ngoài xã hội,1 đồng cũng quý
    -cả đời khéo chỉ gặp 1 lần,vì em quý anh nên em mới cho anh,cứ cầm lấy
    -nhưng...
    -cầm lấy !
    anh Nhỏ cầm tiền,rơm rớm nói : anh sẽ không quên em đâu !
    -em ghi nhận !-tôi gật đầu rồi cố nhắm mắt nhưng không sao ngủ được nghĩ :" mới vào sài gòn mà đã thế này thì không biết sau đó sẽ sao đây" rốt cuộc phải nhờ đến trợ giúp 50/50 từ em Phấn.em động viên,chia sẻ khiến lòng cũng vơi bớt buồn lo."đã có lúc em là tất cả niềm vui của anh...","anh cố bám trụ nơi này vì em đấy em biết không ?"..mãi tới 2h sáng tôi mới nhắm mắt được
    hôm sau chúng tôi gặp tay chủ nhà và nói ý định muốn rời khỏi đây,hắn đòi 100k tiền ở trọ.tôi quá chán với mấy cái trò lừa đảo này nên rút tiền đưa luôn,đôi co vô ích,đất này tụi nó là thổ công lằng nhằng nó hội đồng thì bỏ mẹ đời.xong thì bắt xe ôm để ra bến xe,gã xe ôm quất tiếp giá gấp đôi giá thường."ha ha ha,đúng là 1 ổ rắn chuột,từ mụ bán cơm tới thằng xe ôm đều ăn dây với nhau,được lắm !"
    rốt cuộc chúng tôi cũng trở lại được thành phố hồ chí minh,cảm giác như người đắm tàu vừa đặt chân lại mặt đất.dù trong túi chỉ còn vài trăm bạc,dù trông 2 thằng nát tả tơi nhưng vẫn thấy vui.vui vì trở lại thành phố,với những ngôi nhà lộng lẫy,những em sinh viên xinh tươi đeo ba lô lượn đường như trẩy hội."ghét sài gòn ư,tui hơm làm nổi đâu,hi hi"
    những tưởng không điều gì có thể làm tôi buồn nhưng rốt cuộc điều buồn nhất lại không phải từ công việc khốn nạn hay điều kiện sống khốn khổ mà từ chính thằng bạn mà mình đã tin tưởng.hết tiền thì đâm thọt sau lưng,thằng bạn ăn bám chẳng những làm hết tiền,mất vài cơ hội xin việc mà lại còn mượn điện thoại rồi đi mất tích."đây là lần cuối cùng ta tin người ,đây là lần cuối ta còn là người tốt !" tôi cay đắng gặm bánh mì khô trước cửa quán ăn bao ăn ở lương 2 triệu rưỡi/12 tiếng 1 ngày mắt đỏ vằn như máu.nhưng rốt cuộc tôi có làm người xấu được không ? tôi có thể sống vô tình được không ? có thể gạt bỏ những giá trị đã cấu tạo nên con người mình không ? không thể ! thành ra chỉ biết thở dài,còn 20 k trong túi thôi,tối nay ra quán net lướt mạng tí cho đỡ buồn vậy
    ở quán net đó có Diễm-1 cô thu ngân duyên dáng,xinh đẹp.
    -em ơi cho anh nạp...
    -20k chứ gì ?
    -sao em biết hay thế ?
    -thì a hay lui tới đây mà
    -anh có nên cảm động không nhỉ
    -nên chứ,hi hi
    trò chuyện với em.tôi thấy thỏa mái trở lại,đời đâu phải lúc nào cũng buồn nhỉ.rồi bật bài "bến thượng hải " lên,nghe lời ca thấu tận đáy lòng : "cuộc đời vui cuộc đời buồn nào ai hay biết cho đâu là bến mơ "
    -buzz,em ơi
    -anh Nhỏ à,anh sao rồi ?-tôi như bừng tỉnh
    -hix,em ơi,chúng nó chẳng để lại được đồng nào cả
    -vậy qua đây với em,em dẫn anh đi xin việc
    -nhưng anh hết tiền rồi,anh xin lỗi
    tôi im lặng 1 lúc rồi bật caplock nhắn rành rọt :
    -anh từng nói với em điều gì anh nhớ không ? anh muốn thành người thành công,anh muốn thành ông chủ 1 nhà hàng ăn cơ mà,qua đây với em đi,thử chứng minh cho em thấy là anh có thể làm được điều anh nói xem nào !
    anh cũng im lặng 1 lúc rồi nói :
    -được,vậy hãy chờ anh,trong 7 ngày nữa mà anh không đến thì coi như anh là thằng bỏ đi !
    tôi đã chờ đợi,có lúc hi vọng,có lúc thất vọng,mãi tới ngày thứ 6 thì anh tới,gã trung đông tả tơi xơ mướp !
    -anh tới rồi-anh Nhỏ cười,để lộ hàm răng trắng xóa trên khuôn mặt đen như gã châu Phi
    -tuyệt lắm,anh đã làm thế nào vậy-tôi vỗ vai anh
    -anh đi bộ 3km tới bến xe rồi xin xe buýt cho đi nhờ nhưng nó không cho đi thành ra phải ăn xin dọc đường để có tiền ăn và về đây
    -đáng mặt nam nhi !
    -thế tuấn anh đâu rồi ?
    tôi thở dài kể lại sự việc bị thằng bạn phản bội như thế nào,anh Nhỏ chép miệng nói : lòng người khó lường nhỉ ?
    -nếu gặp lại,em sẽ giết nó-tôi nghiến răng
    -tốt nhất là nên quên đi em ạ,không đáng đâu
    -được rồi,em dẫn anh qua chỗ em làm nghỉ ngơi chút rồi tối nay a đi xin việc nhé
    -ok em
    chúng tôi bước đi cùng nhau,mỗi người theo đuổi suy nghĩ riêng.với anh thì là " lòng người khó lường,cái thằng lúc nào cũng cười trông vẻ hiền lành thì là thằng khốn phản bội còn cái thằng mặt trông nghiêm khắc khó gần thì lại là người tốt".với tôi thì là " nếu đổi lại là mình,mình có đủ dũng khí như anh ấy không ?"
    ồi thì anh Nhỏ cũng đã tìm được việc,anh làm nhân viên bưng bê và nhanh chóng leo lên vị trí quản lý.tôi thì nhảy việc tùm lum : bảo vệ,nhân viên bưng bê quán cơm,phục vụ phòng.gần 4 tháng ở sài gòn mà có cảm giác như 4 năm của đời người.
    tôi đã chứng kiến những mảnh đời phiêu dạt,người người tứ xứ đổ về sài gòn ngỡ rằng đây là miền đất hứa rốt cuộc nhận ra mình bị bóc lột đủ kiểu với lương lậu bèo bọt và thời gian hạn chế,khi họ già họ bị thải,ko ai nhận họ làm cũng chẳng đào đâu ra tiền về quê,nằm ngủ ở công viên với những xe rác đầy chuột bọ chạy xung quanh để chờ chết.tuy nhiên tôi cũng đã chứng kiến những sinh viên năng động làm việc bán thời gian,tiết kiệm tiền rồi mở việc kinh doanh từ rất sớm.sài gòn là miền đất hứa cho những ai có ý chi và tài năng,nó mở lòng ra và đem lại nhiều cơ hội chứ không đánh sập giấc mơ như Hà Nội.
    những mối tình ngắn ngủi : những đêm chat đầy thú vị với Diễm-thu ngân quán net,những cuộc nói chuyện trốn chủ đầy hồi hộp với My My-1 sinh viên kinh tế hay tới ăn ở quán cơm tôi phục vụ,và sống chung với 1 người con gái làm lễ tân khách sạn(tôi quên mịa nó tên nàng rồi,tại lâu quá) tuy nhiên do trái giờ nên chỉ có thể âu yếm dc độ chục phút 1 ngày và nhiều cô gái để tà lưa,tán tỉnh.chỉ cần rời xa vài bước là người ta sẽ lãng quên mình như vô số người khác trong cuộc đời,vậy thì tại sao phải lăn tăn được thua ? tình cảm cho đi vốn dĩ không cần nhận lại,anh quý em thì anh mua nước cho em chứ cũng chẳng xin số để tán tỉnh làm gì,cho đi không cần nhận lại sẽ thấy thỏa mái hơn là lúc nào cũng phải tính toán được mất
    có người yêu bên cạnh,1 công việc ổn định điều kiện sống đầy đủ và 1 giấc mơ lớn,tôi cảm giác như dũng khí mình sắp lên tới tận trời rồi thì đùng 1 cái gia đình có việc.thế là về,thế là bỏ lại miền nam,bỏ lại giấc mơ đến đà lạt sống vài tháng và 1 người con gái không ngừng quệt mắt sau lưng...
    năm tháng trôi qua,con người cũng có nhiều thay đổi.1 bề ngoài trẻ trung bất tử như dorian gray để làm gì khi mà tâm hồn bên trong đã già cỗi ?
    ông hoàng không ngai đầy ngạo nghễ và dũng khí năm đó,vừa ngâm thơ vừa khoác balo nặng oằn vai đi mấy quận tìm việc năm xưa giờ đã không còn.nếu như trước đây chỉ cần nóng tính 1 chút là đút quần áo vào balo đi ngay ko vấn vương thì giờ phải cúi đầu vâng dạ để cố bám lấy công việc tốt kiếm tiền nuôi mộng lớn
    trái tim lãng tử năm xưa tán tỉnh hết cô này tới cô khác,chẳng chịu dừng chân thì giờ đã muốn tìm 1 người con gái để bên mình trọn đời
    sim đã mất,facebook đã bị hack,chẳng còn cách nào liên lạc được với anh Nhỏ nữa,cũng chẳng nhớ được chính xác anh trông thế nào,có chăng thì chỉ là những mảnh vụn kí ức của đêm cuối cùng ở sài gòn.2 con người lang bat đi dạo cùng nhau dưới ánh điện sáng như ban ngày của thành phố không ngủ
    -sao không về ngủ với em đấy đêm cuối đi
    -em ghét nhìn thấy nước mắt con gái lắm.haiz,anh sẽ theo đuổi ước mơ làm ông chủ quán ăn đến cùng chứ
    -ừ,1 ngày nào đó em trở lại đây,anh sẽ cho em ăn no nứt bụng luôn.thế còn em thì mơ ước gì ?
    tôi trầm ngâm 1 lúc rồi nói :
    -trở thành 1 creator,viết tiểu thuyết,sáng tạo board game và tạo nên 1 cuộc đời thú vị.em sẽ bắt đầu ở hà nội trước và nếu mọi thứ như ý sẽ tiến vào thành phố hồ chí minh.lần tới sẽ khác lắm đấy
    -ông hoàng không ngai lần tới sẽ có ngai,phải không ? nhớ cố gắng làm điều đó nhé
    -tất nhiên !-tôi gật đầu,lòng tràn đầy tự tin khi mà tuổi trẻ ngây thơ vẫn còn nằm trong thân xác này-vì những điều không tưởng !-tôi chìa tay ra
    -vì những điều không tưởng !-anh Nhỏ nắm lấy tay tôi
    anh Nhỏ ơi,2 năm qua anh thế nào rồi,1 con người đã tìm đủ mọi cách để thoát khỏi bọn lừa đảo,đi ăn xin khắp nơi để tới được thành phố chắc sẽ đạt được ước mơ của mình nhỉ.còn em...em đang thua rồi.có chăng chỉ còn lại 1 giấc mơ sắp tắt và 1 cái điên rồ hết thuốc : muốn hết đau thì phải tiến sâu hơn đến khi đau tới mức không còn cảm giác đau nữa
    làm 1 creator làm nghiêng ngả thời đại ư ? em quên rồi,giờ em chỉ muốn cố gắng hết mình để 1 ngày nào đó,dù thắng hay thua,gặp lại anh có thể cười ngạo nghễ như xưa và nói :
    -anh à,em đã chiến đấu cho những điều không tưởng rồi,ko ân hận gì đâu nhé !
     
    Đang tải...
  2. truy_manh

    truy_manh

    Bài viết:
    65
    Đã được thích:
    61
    Điểm thành tích:
    18
    Giới tính:
    Nam
    65%
    Chào người cũ của 4rum, đọc mãi mới hết bài bạn post. Đó là tự sự về tuổi trẻ huy hoàng của bản thân HTMCA ah ? Khá là thú vị đó chứ {byebye}
     
  3. HTMCA

    HTMCA

    Bài viết:
    53
    Đã được thích:
    34
    Điểm thành tích:
    18
    Giới tính:
    Nam
    Nơi ở:
    hà nội
    65%
    cám ơn bạn,cảm giác rất tuyệt khi có người vẫn nhớ ra mình ^^
     

Chia sẻ trang này