Đang tải...

Chia Sẻ Đôi Dòng Tâm Sự

Thảo luận trong 'Giới Thiệu Bản Thân - Giao Lưu - Kết Bạn' bắt đầu bởi Vân Vô Thường, 20/6/19.

  1. Vân Vô Thường

    Vân Vô Thường

    Bài viết:
    1
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    3
    Giới tính:
    Nam
    60%
    Tôi tên Lâm, năm nay 25 tuổi. Quê gốc Nam Định và đang làm việc tại Phú Yên, nếu có ace nào có hứng thú thì chúng ta có thể kết bạn cà phê giao lưu. Sau đây là vài dòng tâm sự về vài việc tôi mới trải qua cũng như quan điểm của bản thân tôi về AA, các ae cùng đàm đạo cho vui.

    Tôi biết tới diễn đàn qua app tán gái bằng tâm lý được người bạn chí cốt, hoặc gọi là anh em cũng chẳng sai, giới thiệu. Lần đầu tiên cậu bạn giới thiệu cho tôi app này là cách đây 3 năm, và lúc đó t bỏ nó qua một bên vì chẳng có hứng thú gì lắm. Thời điểm đó, cái tôi hứng thú là công việc, là cuộc đời sống độc thân, tự do và vui vẻ của mình.

    Mọi chuyện thay đổi khi tôi bắt đầu nhận ra mình lên chấm dứt cuộc sống độc thân. Nguyên nhân thì một phần do những lời khuyên bảo từ gia đình, một phần khác thì do bản thân tôi đã chán sự cô độc theo mình suốt 16, 17 năm của cuộc đời mình.

    Tôi được giới thiệu cho quen một cô bé sinh năm 99 ở khá gần nhà. Sau vài lần nhắn tin, tôi hẹn em đi chơi. Khoảng tầm nửa tháng thì bắt đầu chính thức nhận lời làm bạn gái mình. Tuy nhiên một điều buồn cười là, đến lúc này tôi lại bắt đầu thấy nhạt. Dây dưa nhau thêm một thời gian, tôi mượn cớ vài lần giận dỗi của em ấy và out luôn. Sau đó tôi có khúc mắc, tại sao mình lại thấy như vậy. Khi cha tôi biết việc này, ông có nói: "Đó là do con bé kia quá kém, nó còn quá trẻ con. Con chẳng thua bất cứ kẻ nào cả."

    Tôi bỏ qua lời nói của cha mình. Mối quan hệ giữa cha con tôi khá buồn cười. Cha kỳ vọng vào tôi, đánh giá tôi rất cao; còn tôi kính trọng và yêu quý ông hơn bất cứ ai, kể cả mẹ tôi. Thế nhưng hai cha con thường xuyên có xung đột. Cha tôi nói, do tính cách hai cha con quá giống nhau.

    Tôi quên luôn cô bé đó, trở lại cuộc sống tự do trước đây. Tôi làm việc, đi chơi, đi du lịch... Mọi thứ diễn ra như nó vẫn vậy. Cách đây 2 tháng, tôi đã hoàn toàn thu xếp ổn định công việc sau khi tiếp quản phần lớn từ tay cha mình. Tôi bắt đầu viết truyện, mỗi khi rảnh, để thỏa mãn mơ ước của mình - phản hồi từ độc giả của tôi khá tốt.

    Nửa tháng trước, khi tôi đang trao đổi với khách hàng trên zalo, đột nhiên tôi nhìn thấy trong dãy gợi ý kết bạn có tài khoản của một người bạn từ cấp 3. Cô bạn cùng chơi trong nhóm với tôi nhưng chúng tôi thực sự không thân thiết. Đang rảnh rỗi lên tôi liên lạc và bắt đầu nói chuyện. Tôi nhận ra, cô bạn này thực thú vị, cô vẫn giữ được sự ngây thơ của mình sau mấy năm ra đời.

    Chúng tôi trò chuyện khá vui vẻ, tôi về bắc sau khi nhắn tin với cô hơn 1 tuần. Gặp mặt khi họp nhóm 1 lần sau khi tôi về bắc 5 ngày. Cũng đêm đó tôi đọc cái app TGBTL, mà thằng bạn giới thiệu lại cách đó 2 ngày khi hai thằng đi cà phê trên Hà Nội.

    Tôi dùng hơn 1 tiếng để xử lý gọn cái app và nhận ra 1 việc, làm theo kiểu này thì có gì khó đâu. Để tự chứng minh, sáng hôm sau khi tỉnh ngủ, tôi dùng 15 phút chốt hạ một buổi hẹn hò với cô bạn. Bác bỏ cái ý kiến đi hai xe của cô, tôi hẹn cô 1h30pm. Đến muộn 5 phút, cô gọi tôi 3 lần. Lôi cô lên xe và kéo cô đi lên NĐ. Suốt quãng đường đi, cả hai trò chuyện vui vẻ. Mỗi khi tôi im lặng, cô lại hỏi gì đó, nhiều nhất là hỏi tôi đưa cô đi đâu.

    Nửa tiếng lái xe, tôi dẫn cô vào hàng kem có điều hòa trên phố Lê Hồng Phong (Trời ngoài mình nóng phát sợ). Hàng kem này có không gian khá nhỏ, nhưng vô cùng mát mẻ, trang trí cũng rất tinh tế. Tôi đã đi 3 lần và xác nhận nó rất ít khách vào đầu giờ chiều. Chúng tôi trò chuyện đủ thứ vấn đề, từ những kỷ niệm của mình, quan điểm sống, sở thích, gia đình... Bất kỳ vấn đề nào mà cô bạn tôi đưa ra, tôi đều có thể đáp lại ngay lập tức. Dĩ nhiên tôi chỉ lướt qua những vấn đề tôi không quan tâm và chuyển mục tiêu cậu chuyện sang đề tài khác.

    Khi cuộc nói chuyện đang diễn ra vui vẻ thì tôi nói cả hai lên đi về. Lúc đó là 4h30, thời điểm này quán kem bắt đầu đông khách. Tôi trở cô đi qua mấy con phố, giới thiệu cho cô một vài thứ thú vị nho nhỏ ở những con phố của tp. NĐ. Cô hỏi tôi:

    - Làm sao cậu biết hay vậy? Tớ đi làm cách thành phố vài cây mà cũng chẳng biết mấy chỗ này.

    Tôi đáp:

    - Đôi khi, cậu lên dành thêm thời gian rảnh để đi dạo quanh nơi cậu ở, cậu sẽ phát hiện nó thú vị hơn cậu vẫn nghĩ. Mỗi lần về đây, tớ đều dạo quanh quê và thành phố này vài vòng. Mỗi lần tớ đều nhận ra một thứ gì đó khác biệt và nó làm tớ thấy rất thú vị.

    Tôi dẫn cô tới một cửa hàng bán đồ ăn vặt, giới thiệu cho cô đây là cửa hàng có tuổi đời vài chục năm tuổi. Tôi mua một gói ô mai để mang đi làm quà cho mẹ. Cô chọn một ít xí muội, và để cô tự trả tiền.

    Khi đưa cô bạn về nhà, tôi đã làm một việc mà bản thân vô cùng đắn đo mới quyết định. Tôi gọi cô lại khi cô tính đi vào nhà, tôi hỏi cô với giọng bình thản:

    - Cậu thấy buổi đi chơi thế nào?

    Cô có vẻ khá ngạc nhiên vì thái độ thay đổi đột ngột của tôi. Cô ấp úng:

    - Tớ thấy rất thú vị... Tớ muốn cảm ơn...

    Nhìn cô bạn của mình tôi lắc đầu. Tôi nói:

    - Còn nhớ tối qua cậu hỏi mình là có lên bỏ khóa công chức đang học để lên HN đi dạy trường tư hay không (cô bạn học sư phạm). Hôm qua mình chưa có trả lời.

    Cô đáp:

    - Lúc cậu hẹn mình, cậu có nói là sau buổi đi chơi sẽ cho mình biết. Tí nữa thì quên.

    - Cậu không thích hợp lên HN đi dạy dân lập đâu. Cả buổi chiều hôm nay cậu bị mình dắt mũi mà chẳng biết gì cả.

    Sau đó tôi giải thích cho cô, và bạn tôi đã cố gắng kiềm chế để không phát khóc. Tôi an ủi:

    - Mình chỉ cố gắng cho cậu thấy khi ra khỏi môi trường hiện tại của cậu, cậu sẽ phải đối mặt những gì. Mình mới lăn lộn vài năm thôi, cũng chỉ va chạm vài ba trường hợp, nhưng cũng có thể khiến cậu như vậy rồi. Cậu vẫn mơ ước làm giáo viên, mình rất tôn trọng ước mơ của cậu. Nhưng cậu phải tính đến những nguy cơ nữa. Q và H nói cậu ngây thơ, trong sáng lắm, mình vốn không tin lời người khác. Nhưng giờ nói thật, mình tin rồi. Mình đã đưa ra câu trả lời cho câu hỏi của cậu, quyết định ở cậu thôi.

    Cô bạn tôi khẽ sụt sịt, cô cảm ơn tôi.

    Tôi đáp:

    - Đừng cảm ơn tớ. Cậu là người thân của tớ. Với tớ tình bạn duy trì trên 10 năm thì là tình thân rồi. Tớ sẽ bảo vệ người thân của mình, dù là theo những cách có phần tiêu cực.

    Nói thêm vài câu nữa, tôi tạm biệt và ra về. Hai ngày sau mới nt lại. Cô hỏi t muốn biết thêm chi tiết. Tôi chuyển chủ đề.

    Tôi không muốn tiếp tục hẹn gặp riêng với cô ở thời điểm hiện tại. Tôi như nick mà bản thân lấy, vô thường. Một người mong muốn cuộc sống bình yên như cô mà tiến sâu hơn với tôi thì sẽ dễ bị tổn thương. Ngoài ra, tôi đã vi phạm nguyên tắc của mình: chủ động tính toán, thao túng tâm lý của người thân. Tôi sẽ rút lui xa cô bạn như một sự tự nhắc nhở sai lầm của bản thân.

    Một điều tôi học được về AA sau khi đọc app và vài bài ở diễn đàn là:

    1. AA không bẩm sinh. Nhưng cần rèn luyện.
    Tôi có dáng người mập mạp từ lúc đẻ. Người khác cho rằng tôi yếu.Nhưng tôi biết rõ mình không như vậy. (Tập thể dục như chạy bộ, lên cơ bụng, đánh bao cát liên tục cả tiếng đồng hồ vẫn ok. Tôi cũng có thể bơi rất tốt, chơi khá cầu lông. Tất cả đều được luyện tập thường xuyên)
    Tôi đọc đủ mọi loại sách báo, từ thiên văn, lịch sử, khoa học... để làm phong phú tri thức của mình, nâng cao vốn sống cũng như cải thiện chuyên môn.

    2. Tự hiểu rõ bản thân: Tôi nằm rõ ưu khuyết điểm của mình. Tôi cũng thường xuyên dành thời gian để tự hỏi mình.

    3. Tự tin: Đây là điều tôi biết ơn nhất từ app và diễn đàn. Sau khi đọc xong app, tôi phát hiện mình đã đánh mất tự tin của bản thân. Vài năm lăn lộn, bị vài thất bại, tôi trở lên quá mức cầu toàn và cầu ổn. Lâu dần tôi nghi ngờ cả những quyết định của bản thân. Hiện giờ tôi nhận ra sự thiếu sót. Sự tự tin đã trở về.

    Tôi cho rằng hiểu rõ mình, luyện tập và bù đắp để bản thân tốt hơn. Khi nhận ra sự thay đổi tích cực từ mình thì sự tự tin sẽ tới một cách chân thực và vững chắc. Khi bạn đã có những thứ đó rồi, tôi tin đó chính là AA. Lúc đó bạn có thể thay đổi không riêng vấn đề với phụ nữ mà còn là cả công việc, sự nghiệp của mình.
     
    Quan tâm nhiều
    HuyNguyen thích bài này.
    Đang tải...

Chia sẻ trang này