Đang tải...

Kỹ năng kể chuyện và kho báu bị lãng quên

Thảo luận trong 'Kỹ Năng Kể Chuyện' bắt đầu bởi pbt, 29/1/17.

  1. pbt

    pbt Thành viên BQT

    Bài viết:
    321
    Đã được thích:
    344
    Điểm thành tích:
    63
    Giới tính:
    Nam
    Nơi ở:
    Hồ Chí Minh
    100%
    hôm nay trueman sẽ chia sẻ với các bạn một trong những kỹ năng quan trọng hàng đầu trong quan hệ xã hội nói chung, và trong giao tiếp với phụ nữ nói riêng: kỹ năng kể chuyện:

    Kể chuyện là một trong những kỹ năng quan trọng nhất - và thật trớ trêu, cũng là một trong những kỹ năng thường bị bỏ qua nhất.
    -Tynan-


    Thực lòng mà nói, trước khi biết đến Alpha Art, mình chưa từng nghĩ rằng kể chuyện lại hữu dụng đến thế trong giao tiếp với phụ nữ, càng không biết kể chuyện còn được nghiên cứu và phát triển (một cách rất khoa học!) thành cả một kỹ năng riêng. Kể chuyện không những có thể truyền đạt ý nghĩ của bạn một cách cuốn hút và đầy đủ nhất, qua đó bạn còn có thể thể hiện tính cách và phẩm chất của bản thân một cách vô cùng khéo léo nữa (show but not tell). Và còn một ích lợi mà mình vừa mới ngộ ra trong quá trình luyện tập kỹ năng này: Kể chuyện giúp bạn tìm về ký ức, tìm về những kỷ niệm tưởng chừng như đã bị lãng quên -giống như một kho báu nằm phủi bụi tự nhiên được tìm thấy vậy. Rất tự nhiên, bây giờ khi nhìn lại quá khứ, trueman chợt nhận ra: mình cũng từng có một cuộc sống tuyệt vời và đáng nhớ đó chứ? Và cũng khi bản thân ngộ ra điều ấy, sự tự tin cũng đồng thời cũng tăng theo. Tôi có một cuộc sống thú vị, và do đó tôi cũng là một người tuyệt vời - vì thế, những cô gái mới là những người thực sự muốn được là một phần của cuộc sống tuyệt vời đó, phải không? Cũng vì lý do đó - tiêu đề không chỉ là kỹ năng kể chuyện, mà là: Kỹ năng kể chuyện và kho báu bị lãng quên. Và như những chuyên đề khác của trueman, sau một đoạn mở đầu khá là dài dòng này (nhưng không hề nhàm chán nhé :wink: ), sẽ là 3 phần chính:

    Step 1. Your life - your story:

    Chắc các bạn ai cũng từng nghe qua một quy tắc : content is king - trong mọi câu chuyện, nội dung luôn là yếu tố quan trọng hàng đầu. Và bởi vì: phái yếu vô cùng nhạy cảm và cô ấy dễ dàng nhận ra được sự nhiệt huyết hay sự xúc động bạn gửi gắm trong câu chuyện (Alpha Art vol. 1) , nên nội dung câu chuyện phải được lấy chất liệu từ chính cuộc sống riêng của bạn. Phần này sẽ chia sẻ cách bạn tìm thấy nguyên liệu cho câu chuyện riêng của mình.

    Step 2. Show but not tell:

    Sau khi đã có đầy đủ nguyên liệu trong tay, một công thức hợp lý sẽ là cái bạn cần. Phần 2 này sẽ đưa ra một loạt tip và công thức để sắp xếp những kỷ niệm, những ký ức, những chi tiết thành một mạch truyện hợp lý - đồng thời cách giúp bạn gửi gắm những cảm xúc rất riêng vào trong câu chuyện đó.
    Nếu trời đẹp thì chắc mình sẽ bonus một vài câu chuyện mẫu để các bạn dễ tưởng tượng nữa :wink:

    Step 3. Practice make it perfect:

    Và cuối cùng, khi câu chuyện đã sẵn sàng, bạn còn cần một cách kể chuyện hợp lý nữa. Từ cách đưa câu chuyện của bạn vào mạch nói chuyện một cách tự nhiên nhất, cho đến cách ngắt nghỉ, sử dụng giọng điệu, sử dụng cử chỉ, ánh mắt sao cho truyền cảm và hiệu quả nhất... tất cả sẽ được nhắc đến trong phần cuối cùng này.
    Chốt thêm phần Bonus: sơ đồ 3 bước để giúp các bạn hoàn thiện kỹ năng kể chuyện một cách nhanh và hiệu quả nhất.
     
    Hi.Quyên thích bài này.
    Đang tải...
  2. pbt

    pbt Thành viên BQT

    Bài viết:
    321
    Đã được thích:
    344
    Điểm thành tích:
    63
    Giới tính:
    Nam
    Nơi ở:
    Hồ Chí Minh
    100%
    Step 1. Your life - your story

    Như đã nói ở trên, câu chuyện của bạn phải là câu chuyện có thật, được viết lên bằng chất liệu là chính cuộc sống của bạn. Nhưng chắc sẽ có người nói ngay: "nhưng tôi không có nhiều chuyện để kể như vậy đâu?".
    Bạn chắc chứ?
    Hãy thử tính đơn giản như thế này - lấy tuổi trung bình của độc giả Alpha Art là 20. Một năm có 365 ngày, mỗi ngày là 24 giờ. Vậy là bạn đã sống 175200 giờ đồng hồ - trong mỗi giờ mỗi phút bạn sống, có biết bao nhiêu điều đã xảy ra - vậy xin đừng nói rằng bạn không có câu chuyện nào để kể. Bạn có cả một kho chuyện đấy chứ - chẳng qua là bạn chẳng thể nào có thể nhớ lại ngay được mà thôi.
    Con trai không giống con gái, họ không thường viết nhật ký ghi lại những điều đã xảy ra, không phải ai cũng viết blog, không phải cuộc vui nào cũng được ghi lại bằng những bức ảnh, những thước phim... Do đó cũng thật khó để nhớ lại một chuyện đã từng đã xảy ra trong quá khứ - đúng không?
    Không hẳn vậy, bất kỳ chuyện gì đáng nhớ từng xảy ra với bạn - cho dù nó đã trôi qua rất rất lâu, vẫn để lại dấu vết trong cuộc đời của bạn. Đó là Kỷ niệm, là Kỷ vật, đó là Nơi nó đã xảy ra và là Người trong câu chuyện đó. Theo 4 dấu vết này, và bạn sẽ tìm lại được những ký ức tưởng chừng như đã bị lãng quên.

    1. Kỷ Niệm:

    Đầu tiên hãy nói đến Kỷ Niệm. Kỷ niệm chính là trung tâm của câu chuyện, và trung tâm của kỷ niệm - có lẽ không gì khác, là cảm xúc. Hãy nhớ lại những chuyện đem lại cho bạn nhiều cảm xúc trong quá khứ. Cảm xúc con người có muôn vàn: yêu, ghét, hạnh phúc, đau buồn, phấn khích, chán chường ... Những kỷ niệm đáng nhớ nhất có lẽ là những kỷ niệm với một cảm xúc mạnh mẽ nhất, hoặc đưa bạn đi từ cảm xúc này - đến cảm xúc khác, nhưng cũng có thể là bao nhiêu cảm xúc lẫn lộn cùng lúc.... Hãy nhớ lại những lần như thế, và bạn sẽ có những câu chuyện hay nhất. Nhiều khi những câu chuyện như thế này, được viết ra từ cảm xúc - lại là những câu chuyện truyền cảm nhất và tự nhiên nhất, mà không cần đến bất kỳ kỹ thuật và mánh khóe nào :wink:

    2. Kỷ vật:

    Và mỗi câu chuyện cũng thường gắn với một Kỷ vật. Kỷ vật có muôn hình vạn trạng: đó có thể là một món quà bạn được tặng, hay là một món quà mà bạn chưa bao giờ dám tặng :wink: , có thể là một bức ảnh cũ, một tấm thiệp xưa, một bức thư ngày nào - một tin nhắn bạn chưa kịp xóa, một chiếc lá ép, một trang nhật ký hay là cuốn vở kỷ niệm cuối năm cấp ba ... cũng có thể là một vết sẹo nhỏ sẽ đi cùng bạn đến cuối cuộc đời. Tất cả đều có câu chuyện của riêng nó. Tôi có thói quen để những kỷ vật của mình khắp phòng, để luôn nhớ lại những câu chuyện từng xảy ra. Rất nhiều lần khi có người đến thăm, những món đồ nhỏ đó luôn được chú ý đặc biệt. "À em biết không? Cái đó là một lần ...." - rất nhiều câu chuyện được bắt đầu kể như thế.

    3. Nơi xưa, chốn cũ:

    Không thể tìm lại trong phút chốc như Kỷ niệm, cũng không thể với tay mà chạm đến như Kỷ vật, nhưng Nơi xưa, chốn cũ luôn đem lại nhiều cảm xúc nhất, đặc biệt là khi bạn lâu rồi chưa quay trở lại nơi ấy. Đôi khi hãy quay về mái trường cấp 2, cấp 3 xưa, đi bộ một mình trên những con đường bạn đã đi qua, ghé thăm quán Cafe cũ - ngồi chỗ bạn đã từng ngồi, và bắt đầu tưởng tượng lại ngày ấy, năm nào. Đối với trueman, đó luôn luôn là những trải nghiệm thú vị.

    4. Con người:

    Ở giữa và kết nối tất cả, luôn luôn là Con người. Kỷ niệm về một người, kỷ vật từ một người và nơi nào đó cũng đã có một người với một câu chuyện ... Đó có thể là một người bạn cũ, một người bạn mới, tình cũ, tình mới, một người đã từng đi cùng bạn qua bao thăng trầm cuộc sống, một người thực sự hiểu bạn, hay là một người chỉ gặp một lần nhưng cũng đủ để lại ấn tượng cho bạn suốt đời... Hãy nhớ về họ, hoặc thậm chí, tìm lại họ một lần nữa - có thể gặp mặt, cũng có thể bắt đầu bằng một tin nhắn, một bức eMail và bắt đầu tán gẫu. Có những chi tiết tưởng chừng như đã quên, hoặc bạn chưa từng biết - sẽ nhanh chóng trở lại trong cuộc nói chuyện ấy.

    _________________________

    Nhưng tìm lại ký ức thôi chưa đủ, bạn còn nên biết cách tạo thêm nhiều ký ức mới nữa. Hãy bắt đầu với 2 việc: trải nghiệm thêmtìm cách lưu nó lại. Một mặt hãy gia tăng vốn sống của bạn: đi du lịch, thử những điều mới, tìm gặp những người mới, đi tới nơi mới... Còn một mặt, hãy ghi lại những điều bạn trải qua bằng ngòi bút, bằng bàn phím, bằng những bức ảnh, những thước phim... Sau này tất cả sẽ trở thành tài sản vô giá của tuổi trẻ đấy :wink:
     
  3. pbt

    pbt Thành viên BQT

    Bài viết:
    321
    Đã được thích:
    344
    Điểm thành tích:
    63
    Giới tính:
    Nam
    Nơi ở:
    Hồ Chí Minh
    100%
    Step 2. Show but not tell (1)

    Trước khi bắt đầu "kể", bạn cần phải có "chuyện" trước đã.
    Ở giai đoạn ban đầu, muốn kể một câu chuyện hay, ta luôn cần một sự chuẩn bị kỹ lưỡng. Và khi bạn đã nhuần nhuyễn một kỹ thuật, bạn sẽ có thể thực hiện nó một cách vô thức mà gần như không cần bất cứ một sự chuẩn bị gì. Nhưng trước hết hãy tập những bước đầu tiên đã. Quan điểm của mình là: hãy luôn cố gắng thực hiện những bước căn bản nhất một cách hoàn hảo nhất, rồi sau đó hãy tiến đến những nấc cao hơn. Do đó, phần này cũng được chia ra làm 3 phần nhỏ, với những kỹ thuật, những quy tắc từ cơ bản đến nâng cao:

    A. 5 Quy tắc tiên quyết:

    Đây là phần quan trọng nhất, thực tế khi cho dù khi đã quá nhuần nhuyễn các kỹ thuật nâng cao, chúng ta vẫn có thể mắc phải những lỗi rất căn bản. Để tránh những lỗi này, bạn cần nhớ trong lòng 5 quy tắc sau:

    1. Câu chuyện thật, cảm xúc thật:

    Bởi vì nó quá quan trọng, cho nên trueman phải nhắc lại một lần nữa: hãy sử dụng chính những câu chuyện của bản thân, hãy kể bằng chính những cảm xúc thật nhất. Không chỉ vì con gái rất tinh và có thể cảm nhận được sự giả dối, không sớm thì muộn - mà còn vì một lý do khác: sự tự tôn trọng bản thân.
    Chàng trai, bạn là một thằng đàn ông - bạn có cuộc đời riêng, câu chuyện riêng của mình. Lấy chuyện của người khác rồi bịa thành của mình - theo trueman là một sự xúc phạm tới giá trị bản thân. Cuộc sống của bạn rất thú vị, hãy sử dụng nó.

    2. Súc tích, ngắn gọn:

    Nhiều người cho rằng, câu chuyện hay thì cần li kỳ như tiểu thuyết. Thực tế những câu chuyện như thế sẽ rất thích hợp trong những trường hợp nhất định: khi bạn và cô gái đang ngồi bên cạnh nhau trên một chuyến đi dài, ví dụ trên xe du lịch hoặc trên máy bay - khi hai người gần như không có việc gì làm ngoài tán gẫu, và cũng không có ai ngắt ngang câu chuyện. Nằm trên giường phone game cũng tương tự thế. Nhưng trong hầu hết mọi trường hợp, ví dụ trong quán Cafe, khi hai người đi dạo, hoặc bạn muốn bắt chuyện với một cô gái đang đứng chờ bạn ở bến bus ... một câu chuyện ngắn gọn súc tích mới thực sự là thứ bạn hay dùng.
    Bên cạnh đó, càng dài người ta càng dễ đánh mất hứng thú vào câu chuyện. Một câu chuyện dù có hay đến mấy, nhưng nếu người nghe không cảm nhận được điều đó, liệu còn có tác dụng chăng? Cuối cùng, chuyện càng ngắn càng dễ nhớ - những câu chuyện bạn nhớ nhất sẽ là những câu chuyện được bạn dùng nhiều nhất đấy :wink:

    3. Chia đoạn hợp lý:

    Ngay từ lúc viết trên giấy, hãy cố gắng chia thành nhiều đoạn hợp lý. Nó không những giúp bạn nhớ lâu hơn, làm người nghe dễ hiểu câu chuyện hơn, mà còn giúp bạn nhận ra những khoảng lặng, những khoảng dừng hợp lý khi kể. Việc ngừng, nghỉ, ngắt đoạn khi kể như thế nào mình sẽ nói rõ hơn ở Step 3

    4. Không quá cố gắng tạo ấn tượng:

    Đúng, câu chuyện là để bạn gài nhưng thông tin ngầm nhằm "khoe" bản thân dễ hơn. Nhưng nó không có nghĩa là cứ chăm chăm vào những chi tiết đó. Hãy cứ tập trung trước hết vào câu chuyện, tập trung vào mạch ý và cảm xúc của bạn. Hãy kể một cách tự nhiên nhất. Hữu xạ tự nhiên hương, cô gái sẽ tự cảm nhận được điều đó.

    5. Kể chuyện bạn thích, thích chuyện bạn kể:

    Có lẽ không cần nói nhiều về quy tắc này, nó giúp câu chuyện của bạn trở nên vô cùng tự nhiên, làm tăng sự tự tin của bản thân khi kể chuyện, gây ấn tượng với cô gái về một chàng trai cuốn hút, làm việc mình thích và thích việc mình làm.

    ***
     
  4. pbt

    pbt Thành viên BQT

    Bài viết:
    321
    Đã được thích:
    344
    Điểm thành tích:
    63
    Giới tính:
    Nam
    Nơi ở:
    Hồ Chí Minh
    100%
    Step 2: Show but not tell (2)


    B. 5 Kỹ thuật căn bản
    Phần này sẽ đi sâu vào từng bước cụ thể để viết nên câu chuyện riêng của bạn. Mỗi bước cần có những kỹ thuật riêng, bao gồm:

    1. Mở bài thu hút:
    Một câu chuyện luôn bắt đầu bằng phần mở đầu. Mặc dù chỉ là một, hai câu ngắn gọn - nhưng bạn đừng bao giờ coi thường nó. Đầu xuôi - đuôi mới lọt, các cụ đã dạy thì cấm có sai bao giờ :wink: . Mở bài là phần quyết định liệu người nghe có muốn nghe câu chuyện của bạn hay không. Nếu bạn mở đầu một cách chán ngắt, cô gái sẽ nghĩ chắc hẳn cả câu chuyện còn lại cũng chẳng khá hơn - và kết quả là bạn thua ngay từ vòng gửi xe - đau nhỉ?
    E hèm, vậy làm như thế nào? Mình sẽ trích dẫn nguyên trong Alpha Art, vì có lẽ lặp lại phần này là hoàn toàn không cần thiết:
    “Hôm nay anh lên tặng qua cho giáo sư. Em có biết chuyện gì đã xảy ra không? Anh tin rằng nếu em ở đó, em sẽ thấy bộ mặt không thể ngượng ngùng của anh và cười phá lên mất”.
    “Em đã bao giờ chỉ vừa đang tức giận với một người, miệng lẩm bẩm chửi rủa mà ngay sau đó gặp lại họ lại phải phì cười chưa? Để anh kể cho em nghe về cuộc thách đấu có một không hai của anh.”
    “Em biết không, nụ cười của em gợi cho anh nhớ đến một người bạn thời bé tý tý, anh luôn cảm thấy xúc động mỗi khi nhớ lại người đó.”
    Ở ví dụ đầu tiên, cô ấy sẽ hiểu rằng có một việc gì đó, có vẻ phải hay ho và buồn cười lắm, đến mức bạn phải cực kỳ ngượng ngùng khi bạn đến tặng quà cho giáo sư của mình. Đây là một câu chuyện hài hước, lại đủ kịch tính để kích thích trí tò mò. Trí tưởng tượng của phụ nữ là vô cùng phong phú và nếu bạn điểm đúng “huyệt đạo” này, cánh cửa cảm xúc sẽ được mở ra, nơi cô ấy sẽ chăm chú lắng nghe xem chuyện gì đang chờ đón phía trước.
    Ở ví dụ thứ hai, chính sự nghịch lý trong câu dẫn dắt là chìa khóa. Đang tức giận, ngay lập tức tâm trạng quay ngoắt 180 độ, bỗng dưng phì cười với người mà tôi vừa lẩm bẩm chửi rủa.
    Ví dụ thứ ba là một cảm xúc khác. Chuyện tình cảm luôn là một đề tài KHÔNG bao giờ hết hấp dẫn với phái yếu cả. Vì vậy, chỉ cần một lời nói nhẹ nhàng, ẩn chứa tâm trạng thực sự của bạn đã đủ cuốn hút hoàn toàn sự chú ý của cô ấy.

    Chú ý!
    Thực ra mở bài, không phải là phần đầu tiên được nhắc đến khi bạn kể chuyện. Đúng, nó là phần đầu tiên của câu chuyện, nhưng để bắt đầu kể, bạn cần phần dẫn dắt nữa. Là sao?
    Tưởng tượng thế này nhé: Cô gái và bạn đang nói về chủ đề học tập. Cứ coi như là chán ngắt đi, và bạn muốn kể về chuyến du lịch thú vị của mình gần đây. Làm thế nào để bắt đầu kể một cách tự nhiên nhất? Có 3 cách: tạo kết nối, thả mồi nhử và kể tự nhiên. 3 cách này mình sẽ nói rõ ở Step 3.
    Không phải nhá hàng đâu lol. Vấn đề là phần này hoàn toàn không phải một phần của câu chuyện, mà bạn phải ứng biến phù hợp với hoàn cảnh, không thể nào viết sẵn ra giấy được, ok?

    2. Xây dựng mạch ý:
    Thân bài là phần chính của câu chuyện. Và cũng là phần dài nhất. Mà như trueman đã nói ở trên, chuyện càng dài, người nghe càng mất hứng thú. Vậy làm sao để cô gái chăm chú nghe câu chuyện của bạn từ đầu đến cuối đây?
    Mạch ý trôi chảy và liên kết là yếu tố đầu tiên. Từ câu đầu tiên đến câu cuối cùng phải được nối kết với nhau nhịp nhàng. Câu thứ 2 phải được nối ý với câu thứ nhất. Một cách đơn giản mà hay dùng nhất là kể theo timeline. Ví dụ:

    Em biết không hồi trước anh là anh ghét những ai tới muộn(1) lắm (nhìn liếc nàng, ý nói date nàng toàn đến muộn), thế nhưng cứ nghĩ tới chuyện một một cô bạn(1) hồi cấp 3 là anh chết vì cười, rồi chẳng thể nào bực mình cho đc.

    Hồi ấy anh chơi thân với một cô bạn(2), cô này là có cái tật hay đến muộn(3) lắm. Khổ nỗi mỗi lần như thế(3) gọi vào di động cho chị ấy, chị ấy(2) lúc nào cũng nói : „ừ, tao đang đi trên đường đây rồi, chúng mày làm gì mà sốt hết cả ruột lên thế“. Mà lần nào cũng thế(3) cơ, đến rõ là muộn, hỏi tại làm sao thì toàn kêu là tắc đường, là chị ấy lúc gọi đang kẹt ngoài đường(4) thật, „không tin á, tao nói thật, nói sai lần nào tao đền chúng mày chầu nem chua rán(5) luôn“- cứng đầu cứng cổ lắm. Mấy lần đến muộn như thế mà có lần nào đc ăn nem(5) của chị ấy đâu, cuối cùng bọn anh nghĩ ra một kế: (Ngừng chút,nhấp ngụm cà phê cái đã, hay làm gì đại loại thế để nàng chờ lol)

    Hôm ấy chị ấy cũng đến trễ(3), bọn anh liền gọi điện luôn hỏi bả đang ở đâu rồi: „tao đến ngay đây, đang trên đường(4) rồi nhé“. Thế là hôm ấy bọn anh đc bao ăn nem chua rán(5) trừ bữa. Cơ mà em biết không, muốn ăn nem chua rán(5) là phải lên xx Hàng Bông, chỗ đấy ngon tuyệt cú mèo, mỗi tội hơi đông, mà cũng hơi đắt(6) nữa… ơ mà mình đc bao(6) thì phải lăn tăn gì em nhỉ? Hôm ấy nghe đâu bọn anh xử hết nửa tháng làm lương(6) làm thêm của chị ấy hahaha, cạch mặt bọn anh mất một tháng, nghĩ lại cũng thấy tội. Ấy chết em hỏi anh mới nhớ, chưa nói tại sao bọn anh đc ăn nem chùa nhỉ?

    Đơn giản thôi, bọn anh lần đó gọi chị ấy vào số máy bàn(4) :|

    Phía trên là một câu chuyện ngắn của mình. Những từ được đánh số giống nhau là những móc nối trong câu chuyện, giúp mạch truyện liên kết với nhau một cách nhịp nhàng.

    3. Tạo cao trào cho câu chuyện:
    Bất kỳ một bộ phim nào, một cuốn truyện nào cũng cần phải có những cao trào của nó. Cao trào, tức là đưa kịch tính của câu chuyện lên đến đỉnh điểm, rồi sau đó gỡ bỏ nút thắt kịch tính này. Thông thường kịch tính của một câu chuyện nằm ở 2 vị trí. giữa - hoặc cuối. Ví dụ phía trên trueman đã đẩy câu chuyện lên thành cao trào, bằng cách nói về vụ cá cược năm nào-nhưng không hề nhắc đến tại sao mình lại thắng cược lần đó. Cô gái khi theo dõi câu chuyện, sẽ vô cùng tò mò về đáp án chưa được giải đáp - nút thắt nằm ở sự tò mò đó. Câu nói cuối cùng là lời giải, đồng thời mở cái nút thắt kia. Đó là một ví dụ về việc tạo cao trào đến cuối câu chuyện.
    Một cách khác là tạo kịch tính ở giữa câu chuyện, rồi phần sau đó đưa ra một kết luận, một lời nhận xét để chốt lại. Cách này có vẻ thích hợp hơn nếu như bạn muốn kể một câu chuyện sâu lắng, cần nhiều khoảng lặng để người nghe tự suy ngẫm.

    4. Thông tin ngầm:
    Hay còn gọi là khoe khéo lol. Show but not tell.
    Hiểu một cách đơn giản là bạn say sưa kể một câu chuyện về một chủ đề nào đó và trong khi kể, bạn khéo léo truyền đi một thông điệp khác nữa. Thông điệp khác ở đây có thể là một ưu điểm, hay một tích cách nổi bật về bạn, điều mà bạn e rằng, nếu mình đề cập trực tiếp đến sẽ bị coi là một kẻ khoác lác hay đang cố quá sức để gây sự chú ý với cô ấy.
    Nghĩ mà xem, mục đích cuối cùng khi hai người chia sẻ với nhau những câu chuyện cá nhân là gì? Là khiến người đối diện cảm nhận được những nét đặc trưng của bạn và ngược lại, đúng không nào? Bởi vậy, thông điệp được gửi gắm trong câu chuyện mới thực sự là điều quan trọng nhất.
    Hãy cùng tôi phân tích một số cách bạn có thể kể về bản thân một cách tự nhiên nhất.
    “Đó là ngày đầu tiên anh nấu ăn, bắt đầu cuộc sống tự lập”: tôi có một cuộc sống tự lập, đồng nghĩa với việc tôi trưởng thành và người lớn.
    “Từ trước ở nhà có mấy khi anh nấu cơm đâu chứ. Vậy mà bây giờ tự nhiên thi thoảng lại phải tổ chức gói bánh chưng cho hai chục người”: gia đình tôi ở Hà Nội, vậy mà tự nhiên tôi lại phải tổ chức tổ chức gói bánh chưng cho hai chục người làm gì. Điều này khiến cô gái tò mò và hỏi tôi, tôi sẽ cho cô ấy biết chuyện tôi gói bánh chưng ăn tết khi đi du học ra sao và những kỉ niệm đi dã ngoại trong khi học ở nước ngoài như thế nào.

    5. Kết luận ấn tượng:
    Những câu cuối cùng luôn để lại ấn tượng mạnh nhất. Ngắn gọn, súc tích và phải luôn có một ý nghĩa nào đó. Những câu nói cuối cùng này sẽ đi vào lòng người nhiều nhất.
    Một câu kết hay không những có thể bày tỏ suy ngẫm, kết luận cuối cùng của bạn về câu chuyện, đôi khi nó còn giúp bạn mở ra một chủ đề mới cho cuộc đối thoại với cô gái.
     
    Hi.Quyên thích bài này.
  5. pbt

    pbt Thành viên BQT

    Bài viết:
    321
    Đã được thích:
    344
    Điểm thành tích:
    63
    Giới tính:
    Nam
    Nơi ở:
    Hồ Chí Minh
    100%
    Step 2: Show but not tell (3)

    C. 5 Kỹ thuật nâng cao
    Đây là phần nâng cao so với phần trước. Mục đích chính là giúp bạn tạo cho mình một phong cách kể chuyện riêng. Muốn làm được điều đó thì việc quan tâm tới 5 yếu tố sau sẽ rất hữu ích:

    1. Hài hước một cách hợp lý:
    Như đã nói ở chuyên đề trước về khiếu hài hước, mỗi người sẽ có một kiểu humor rất riêng. Không ai giống ai. Khéo léo sử dụng nó, bạn sẽ tạo được dấu ấn riêng. Cũng trong chuyên đề đó, trueman đã nhấn mạnh: Tại sao đàn ông hài hước lại hấp dẫn? Vì họ thể hiện chất Alpha của mình qua khiếu hài hước :wink:
    Thực tế yếu tố hài hước hoàn toàn là không bắt buộc cho một câu chuyện hay. Nếu bạn không có hứng để hài hước. Tốt nhất hãy bỏ qua. Thà không kể chuyện cười, còn hơn thể hiện mình là một kẻ pha trò dở tệ, right?
    Chú ý: nếu bạn đang kể một câu chuyện ý nghĩa, sâu sắc - hãy thật khéo léo khi muốn nối vào đó một chi tiết, một câu chuyện hài hước. Nếu xử lý không khéo, nó có thể làm mất hoàn toàn ý nghĩa của câu chuyện trước đó, hoặc làm câu chuyện cười của bạn thành rất vô duyên. Tệ hơn nữa, cô gái có thể nghĩ câu chuyện trước của bạn cũng chỉ là một trò đùa!

    2. Những cung bậc cảm xúc khác nhau:
    Ai đã từng xem những clips của Nick Vujicic, chắc hẳn cũng đều ấn tượng với phong cách kể chuyện vô cùng cuốn hút của chàng trai ấy. Vừa mới lúc trước, anh khiến cả khán phòng phải cười ồ lên một cách sảng khoái. Thì chỉ câu sau thôi, anh đưa người nghe vào những khoảng lặng đầy sâu lắng. Cả khán phòng như im bặt.
    Con người có hàng trăm loại cảm xúc khác nhau. Nếu khéo léo đặt chúng cùng nhau, câu chuyện của bạn sẽ để lại ấn tượng mạnh mẽ. Giống như một bức tranh với những mảng sáng tối tôn nhau lên một cách hoàn hảo vậy. Mà đó chẳng phải là cách một Alpha vẫn thường làm sao?
    Một Alpha không chỉ tạo ra một loại cảm xúc duy nhất.
    Anh ta biết nắm tay và đưa cô gái qua từng cung bậc cảm xúc khác nhau.
    Một ví dụ cụ thể:
    Mùa đông lạnh thế này mà ăn kem thì tuyệt thật em nhỉ? Ơ kìa, em bảo anh hâm á? Em nói như vậy anh nghe là biết em chưa thử lần nào rồi, ở đây bao lâu rồi mà… Ờ thì, cũng lạnh thật đấy, nhưng em phải ăn chầm chậm để có thể cảm nhận cái lạnh ngấm dần từ lưỡi xuống cổ. Mà cũng vì thế mà em có thể thoải mái cắn mút mà không sợ kem chảy, chứ mùa hè cầm ly kem lên ngoảnh đi ngoảnh lại là được uống sữa luôn rồi. Cơ mà anh còn thích cái cảm giác vừa mân mê ly kem yêu thích, vừa nhích lại gần nhau vì trời lạnh nữa… Mà em thích nhất loại kem nào? À loại XYZ á? Anh biết, thằng em họ 5 tuổi của anh thích loại này lắm, cơ mà tưởng chỉ trẻ con mới ăn loại này thôi mà =D Còn anh thích loại nào ah? Uhm em không biết loại đấy đâu.

    Haha em bảo có loại kem đặc biệt j mà em lại không biết á? Không phải loại gì đặc biệt đâu… chỉ là nó không có ở đây thôi (Chú thích: mình đi học xa Hà Nội 5 năm rồi, và câu chuyện này mình đặt trong trường hợp của mình là gái ở nơi khác nhé). Em ăn kem Tràng Tiền lần nào chưa? (kể chuyện giọng trầm ngâm) hồi bé cứ khi nào mát trời ông ngoại anh toàn đưa anh ra đấy ăn kem thôi, hồi ấy bé ti ti à, thế mà ông toàn cho đóng thùng sơ vin như ông mới ghê chứ, hai ông cháu- người 60 người tròn 6 mỗi người cầm một que kem ngồi rung đùi ăn kem bờ Hồ nghĩ lại vẫn thấy buồn cười. Mấy lần về nhà là anh toàn phải ra đấy ăn kem bằng đc. Ơ thế mà anh ở đây cũng hơn 5 năm rồi đấy.

    Tại sao anh lại quyết định đi à?(Chuyển giọng hào hứng) Hồi ấy anh muốn đi thật xa, đến nơi mình chưa bao giờ đến, gặp những người chưa từng gặp, và làm những thứ mình chưa một lần thử. À mà hình như bây giờ vẫn chả thay đổi gì mấy, cứ kỳ nghỉ anh lại vác ba lô đi tỉnh lang thang một mình, được cái hầu như chỗ nào cũng có vài thằng bạn sẵn sàng cho anh tá túc vài ngày =D Mà hôm nào em cũng phải thử một lần đi, chắc chắn em sẽ thích mê đi được ấy. Mà con trai cũng thích con gái cá tính và tự do như vậy lắm. Em bảo em sợ đi một mình á? Anh biết rồi, kiểu này là lại dụ dỗ trai nhà lành đi bụi đây mà, cơ mà mẹ anh không cho đâu hahaha…

    3. Tương tác với người nghe:
    Một câu chuyện cần có những điểm mở để người kể có thể tương tác với người nghe. Đúng là nhiều khi ta chỉ cần chìm nổi với cảm xúc của câu chuyện thôi, và cô gái sẽ lắng nghe một cách chăm chú. Nhưng đôi khi cũng cần xen kẽ vào đó vài câu nói đùa, trêu chọc, vài câu hỏi mở... Nó không chỉ tạo kết nối giữa người kể và người nghe, mà còn thu hút thêm sự tập trung của cô gái vào câu chuyện của bạn.
    Cách thứ 2 tạo sự tương tác là tạo mối liên quan của một chi tiết trong câu chuyện với người nghe. Ví dụ ở phần B trueman đã liên kết hình ảnh cô bạn hay đến muộn với cô gái. Điều đó khiến câu chuyện trở nên gần gũi hơn rất nhiều.

    4. Gợi mở chủ đề mới:
    Đây là một kỹ thuật nâng cao mà sách Alpha Art đã nhắc đến. Khi bạn kể chuyện, trong câu chuyện sẽ có hàng chục chi tiết nhỏ, khéo léo kích thích trí tò mò của cô gái vào những chi tiết ấy, nó sẽ trở thành những đầu mối mới-cho những câu chuyện mới.
    Hãy thử nhìn lại ví dụ phía trên, lấy đoạn cuối thôi, trueman đã nhắc lại một chi tiết về nhưng chuyến đi xa một mình một ba lô. Thường những lần du lịch đầy phiêu lưu này luôn là những thỏi nam châm thu hút sự tò mò của cô gái. Và rất có khả năng cô gái đó sẽ hỏi trueman đã đi những đâu rồi? Và lúc đó ta lại có dịp sử dụng kho chuyện về những chuyến đi kia heheh.
    Cứ tưởng tượng khi đang ngồi với cô gái mà ta có thể khéo léo điều khiển tâm trí cô ấy, làm cô ấy tò mò và liên tục hỏi vào những chủ đề bạn đã chuẩn bị sẵn - thì sẽ như thế nào nhỉ? Hai người sẽ đi hết từ câu chuyện này đến câu chuyện kia, từ cảm xúc này đến cảm xúc kia...
    Và cô gái sẽ nghĩ: "Thật là một anh chàng thú vị. Không hiểu tại sao mình lại nói chuyện hợp với anh ấy thế nhỉ? Phải chăng là định mệnh :embarrassed: ?"
    "Không phải đâu, là Alpha Art đấy" lol. PR cho Nexx và Joker tí.

    5. Xây dựng phong cách riêng:
    Đây là phần thú vị nhất mà người học kể chuyện có thể nghĩ đến. Hãy xây dựng phong cách kể chuyện của mình ngay từ bây giờ. Sôi nổi mạnh mẽ hay nhẹ nhàng tình cảm? Hài hước dí dỏm hay bí ẩn cuốn hút? Hãy luôn là chính mình khi kể chuyện. Nhưng bạn nhớ là không phải lúc nào cũng bám vào một phong cách thôi nhé. Cảm xúc con người lúc vui lúc buồn, lúc phấn khích lúc sâu lắng - hãy cứ đi theo cảm xúc thật của mình.
    Xa hơn nữa, bạn có thể tìm đọc những văn phong khác nhau, nghiên cứu những diễn giả, những người kể chuyện tài giỏi để học hỏi. Học hỏi thôi nhé, đừng bắt chước. Hãy lựa chọn ra những cái gì hợp với mình - sau đó một lần nữa - biến đổi nó, thích ứng nó thành phong cách của bản thân.
    Một phong cách riêng chính là đỉnh cao của mọi kỹ năng. Và kể chuyện cũng không phải là ngoại lệ :wink:
     
  6. pbt

    pbt Thành viên BQT

    Bài viết:
    321
    Đã được thích:
    344
    Điểm thành tích:
    63
    Giới tính:
    Nam
    Nơi ở:
    Hồ Chí Minh
    100%
    Step 3. Practice make it perfect

    Nếu như đã thực hành qua hết Step 1 và Step 2- xin chúc mừng, bạn đã đi hết 2/3 quãng đường để kể một câu chuyện hay. Bạn đã có chuyện để kể - vấn đề duy nhất còn lại là: kể như thế nào?
    Đừng coi thường bước cuối cùng này, cơm đến mồm rồi mà còn làm rơi thì đau lắm đấy lol.
    Chú ý vào 5 chi tiết dưới đây khi kể, và bạn sẽ nâng kỹ năng của mình lên một tầm cao mới :wink:

    1. Dẫn dắt:
    Để bắt đầu kể một câu chuyện, đôi khi chúng ta cần phải dẫn dắt cuộc trò chuyện vào chủ đề mà chúng ta muốn kể sao cho thật tự nhiên. Ví dụ như khi cô gái đang than thở ngắn dài về chuyện học hành chán ra sao - mà bạn thì muốn kể một câu chuyện về chuyến đi du lịch đầy thú vị mà bạn vừa trải qua. Làm thế nào đây?

    Một trong những cách an toàn nhất là thả mồi nhử. Tức là bạn đưa ra một câu nói tưởng chừng như rất vô thưởng vô phạt, nhưng đủ để gợi sự tò mò của cô gái. Ví dụ: "Hồi đi học anh cũng chăm chỉ lắm cơ, nhưng cứ hở ra ngày nào nghỉ là anh với bọn bạn lại kéo nhau đi phượt -có lần suýt lạc trên núi ở Lào Cai..." .Nếu như cô ta hỏi lại, hãy bắt đầu kể. Tất nhiên sẽ có khả năng là cô gái không chú ý tới chi tiết đó. Trong trường hợp này, đừng quan tâm tại sao hay tự dằn vặt mình về một vấn đề cỏn con. Hãy chuyển sang chủ đề khác.

    Đôi khi bạn đơn giản chỉ cần bắt đầu câu chuyện bằng cách nói rằng: "anh sẽ kể một câu chuyện về..." . Thực tế có rất ít chàng trai thành thạo kỹ năng kể chuyện và tự tin để kể nó một cách thoải mái - do đó hành động này cũng đã đủ để thu hút sự chú ý của nàng rồi. Mà bạn nhớ rằng hiệu quả của một câu chuyện luôn là tích của 3 thừa số nhé:
    Hiệu quả = Nội dung câu chuyện * Cách bạn kể * Sự chú ý/hứng thú của người nghe.
    Bạn càng làm cô gái hứng thú bao nhiêu, câu chuyện càng đạt hiệu quả.

    2. Giọng kể:
    Nhìn chung, giọng kể phải thật tự tin, rõ ràng và chậm. Phải đủ chậm để người nghe có thể thấu hiểu hết những gì bạn kể. Và hơn nữa khi bạn tự tin, bạn cũng không cần phải vội vàng - Kể chậm, qua đó cũng thể hiện sự điềm tĩnh của bạn khi trò chuyện. Thứ nữa là kể thì hết ý nhanh lắm -bạn chép cả câu chuyện mất 10 phút thì có khi kể nhanh chỉ mất 30 giây thôi :sad:. Cơ mà cũng đừng chậm quá nhé: khi bộ não người nghe không hoạt động hết công suất, lập tức nó sẽ đi tìm những việc khác để lấp đầy khoảng trống đó. Cái này gọi là phân tâm. Đừng đánh mất sự chú ý của người nghe vào câu chuyện.
    Chi tiết hơn, giọng kể nên thay đổi theo nhịp điệu của câu chuyện. Lúc kể về phần vui vẻ thì giọng phải hào hứng, lúc cảm xúc dạt dào mạnh mẽ thì hãy kể sôi nổi, lúc cần trầm lắng thì cứ nhẹ nhàng, ấm áp mà phang....

    Một yếu tố nữa mà mình đã nhắc đến ở Step 2A là về chia đoạn. Chia đoạn ra như thế là để giúp bạn định hình rõ trong đầu chỗ nào cần ngắt, chỗ nào cần nghỉ, và nghỉ trong bao lâu. Và cũng tùy từng đoạn mà bạn nên nói chậm, nhấn mạnh (nếu chi tiết quan trọng) hoặc kể nhanh, qua loa (nếu chi tiết không quan trọng lắm).

    3. Khuôn mặt:
    Hãy thể hiện sự bình tĩnh khi bạn kể chuyện bằng nét mặt. Nhưng khi bạn đang miêu tả cảm xúc của một người, bạn nên sử dụng nét mặt của mình để thể hiện nó. Nếu bạn kể về cậu bạn của bạn đã ngạc nhiên thế nào khi bạn khoe một cái gì đó, hãy thể hiện chút ngạc nhiên trên khuôn mặt. Nếu kể một câu chuyện buồn, mặt nên hơi rầu rĩ một chút.

    Một quy tắc bất thành văn nữa là khi bạn kể chuyện cười: tuyệt đối không cười trước khi người khác cười. Nhắc lại: bạn cười hay không không quan trọng, nhưng khi bạn cười trước khi người nghe kịp phản ứng và cười với câu chuyện của bạn - vô hình chung bạn đang cố gắng truyền một tín hiệu đến người nghe: "cười đi bạn, như tôi đây này, nó là chuyện cười mà?". Nghe thật tuyệt vọng phải không?

    Hãy sử dụng giao tiếp bằng mắt. Không dám nhìn thẳng vào mắt cô gái bạn sẽ trông giống như một cậu bé đang dấm dúi vì mắc tội vậy. Nhưng lúc nào cũng nhìn chằm chằm vào cô gái sẽ tạo ra cảm giác khó chịu cho cô ấy, và hơn nữa, thể hiện rằng bạn đang bị cô ấy cuốn hút quá nên mới soi kỹ đến vậy (mặc dù hoàn toàn không phải như thế). Hãy nhìn vừa đủ, khi kể chuyện bạn nên tập trung vào câu chuyện của mình. Nhìn xa xăm về phía chân ... tường cũng là một cách. Nhưng khi cần, hãy nhìn thẳng vào mắt cô ấy - nếu cô ấy nhìn lại vào mắt bạn, đừng vội vàng lẩn tránh ngay.

    4. Cử chỉ:
    Về căn bản, hay thể hiện những hành động mà một Alpha vẫn hay làm (cái này bạn có thể tham khảo rõ hơn qua một bài viết của Young). Mình sẽ chỉ trích dẫn ra vài điểm chính thôi: ngồi thật thoải mái và nên chiếm nhiều diện tích, nếu đứng thì hai chân nên rộng bằng vai, tạo cảm giác vững chãi....
    Bạn có thể sử dụng đôi tay để biểu đạt ý mình nói. Nhưng thể hiện có chủ đích khác hoàn toàn với việc khua chân múa tay để che lấp sự thiếu tự tin nhé :wink: Nếu không thì đừng sử dụng tay, hãy để nó khoác nhẹ nhàng lên thành ghế hoặc buông lỏng tự nhiên. Một người khi mất tự tin thường hay sử dụng tay làm việc gì đó, như vò đầu, gãi tai, nghịch ngợm đồ vật... hoặc là giấu tay trong túi quần. Rung đùi cũng là một biểu hiện của sự mất tự tin. Nếu bạn có tật này, hãy sửa nó bằng được bằng cách luôn tập trung vào vấn đề đó khi ngồi.

    5. Luyện tập:
    Một trick để nâng cao khả năng sáng tác và kể chuyện của bạn: hãy tìm chủ đề là những thứ bình thường và dường như nhạt nhẽo nhất trong cuộc sống và kể nó thật thú vị: Một danh sách những việc đó có thể là: dọn nhà, đi chợ, ôn thi, .... nó giống hệt như bạn chơi game ở chế độ insane vậy, lên lvl nhanh hơn chơi easy rất nhiều :wink: . Một lợi thế nữa là nếu bạn có thể kể những chuyện vớ vẩn như vậy một cách thú vị, chắc chắn sẽ gây ấn tượng vô cùng mạnh với cô gái - bên cạnh đó, những việc có vẻ nhàm chán nhất lại là những việc hay xảy ra nhất trong ngày, đồng nghĩa với việc khả năng bạn có thể sử dụng những câu chuyện như thế là vô cùng cao.

    Cách đây không lâu, Chestnut đã giới thiệu một sơ đồ 4 bước phát triển của người học Alpha Art. Thực tế công thức này có thể áp dụng cho mọi lĩnh vực khác - tất nhiên, kỹ năng kể chuyện cũng không phải là ngoại lệ:
    [​IMG]

    Qua sơ đồ này, ta có thể thấy:
    Từ con số 0 tròn trĩnh, muốn học một kỹ năng, bao giờ cũng phải bắt đầu từ lý thuyết, thu thập kiến thức (Knowledge).
    Sau khi đã nắm trong tay lý thuyết, bạn cần phải thực hành (Practice) để hiểu rõ nó.
    Và muốn đạt đến đỉnh cao, cái bạn bắt buộc phải làm là thực hành, thực hành liên tục - thành một thói quen (Habitutation) . Và khi nó đã trở thành thói quen,bạn sẽ thực hiện nó hoàn hảo - một cách vô thức.
    Đây là cảnh giới cao nhất của người đàn ông Alpha, khi mọi thứ anh ta nghĩ, nói hay làm đều hoàn toàn tự nhiên, nhưng vẫn đầy quyến rũ và thu hút.



    ______________________


    Và đó chính là kết thúc của chuyên đề Kỹ năng kể chuyện, và cũng là bắt đầu của một chuyên đề mới: Kỹ năng ứng biến - mà trueman sẽ chia sẻ với bạn trong một dịp rất gần khác.
     
  7. Huyadvice

    Huyadvice

    Bài viết:
    14
    Đã được thích:
    26
    Điểm thành tích:
    13
    Giới tính:
    Nam
    40%
    Uầy, đây là bài của Mod Trueman. Mình có lưu lại một kho vì quá yêu thích, phần vì tiếc khi group ko hoạt động.
    Có người phục dựng lại thế này, mát lòng quá đi :)
     
    pbt thích bài này.
  8. pbt

    pbt Thành viên BQT

    Bài viết:
    321
    Đã được thích:
    344
    Điểm thành tích:
    63
    Giới tính:
    Nam
    Nơi ở:
    Hồ Chí Minh
    100%
    mình đang tổng hợp lại đc hơn trăm bài nữa đang soạn lại để up lên nè bạn
     
    Andy H.N thích bài này.
  9. khoa

    khoa

    Bài viết:
    50
    Đã được thích:
    64
    Điểm thành tích:
    18
    Giới tính:
    Nam
    Nơi ở:
    Biên Hoà -Đồng Nai
    65%
    tuyệt :))
     

Chia sẻ trang này