Đang tải...

Lỗi lầm vẫn là anh...

Thảo luận trong 'Phong Cách Sống - Tận Hưởng Cuộc Sống' bắt đầu bởi pbt, 26/3/17.

  1. pbt

    pbt Thành viên BQT

    Bài viết:
    321
    Đã được thích:
    344
    Điểm thành tích:
    63
    Giới tính:
    Nam
    Nơi ở:
    Hồ Chí Minh
    100%
    Seri này gồm 3 truyện mình để link ở dưới

    #1 Entry - Giá trị của tôi ở đâu? - trueman
    #2 Entry - Hãy đốt thuyền đi! - trueman
    #3 Entry - Lỗi lầm vẫn là anh...- trueman



    Anh và cô


    Anh gặp cô vào buổi chiều hôm ấy. Hai người ngược nắng ngược gió để đến với nhau (theo đúng nghĩa đen: nắng chiếu ngược làm anh chói hết cả mắt, gió thổi ngược làm tóc cô rối bù) - cái tình huống chả đâu vào đâu này anh vẫn hay thêm vào câu chuyện giữa anh và cô cho nó thêm phần ... ly kì =)
    Cô ngã vào vòng tay anh ngay từ ngày đầu tiên họ gặp nhau. Bởi vì cô cảm thấy nơi anh một cảm giác kỳ lạ mà chưa ai đem đến cho cô được: cô cảm thấy trái tim mình bình yên khi ở bên anh.

    Anh muốn cô ở bên mình, muốn một người bạn gái mà anh có thể gặp mặt mỗi ngày, chứ không phải một người ngàn dặm xa cách, mỗi tháng chỉ gặp nhau được một lần.
    Cô luôn muốn nghe giọng nói của anh qua điện thoại, mỗi ngày cô muốn nghe anh kể chuyện, muốn anh hát cho cô nghe, cô muốn nghe giọng nói anh đến khi một trong hai người ngủ thiếp đi... Không một bí mật nào cô giấu anh: từ cô bạn thân của cô bị bệnh ra sao, đứa em nhỏ quậy như thế nào, … không việc gì cô không kể cho anh nghe, ngoại trừ…

    Anh - vô tình nhìn thấy hàng chục cuộc gọi nhớ trên máy cô....
    Cô - không bao giờ nhắc đến cuộc tình cũ...

    Anh dần cảm thấy sự thay đổi trong cô, ánh mắt cô lạnh nhạt, vòng tay cô hững hờ.
    Cô lên chuyến tàu trở về ngày hôm ấy - không ngoái đầu lại.
    ...
    Anh tỉnh dậy sau một đêm dài, đêm đầu tiên kể từ khi họ chia tay - anh khẽ mỉm cười, đêm qua kỳ lạ thật đấy, nhắm mắt lại, mở mắt ra - đã xa nhau rồi. Người ta thường nói sáng sớm khi vừa thức dậy là thời điểm nặng nề nhất trong ngày - bây giờ thì anh đã hiểu. Tâm trạng này, khung cảnh này không hiểu sao cứ gợi lại một khúc hát buồn:
    " .... and when I awoke,
    I was alone
    this bird had flown..."


    Cánh chim nhỏ đã bay mất rồi...
    ***

    Trò chơi ái tình

    Người ta thường mù lòa trong tình yêu - bởi tình yêu nào có mắt, bởi trái tim trong lồng ngực chứ chẳng ở trên đầu. Ít nhất thì điều đó đúng với con gái. Họ sống bằng cảm xúc , do đó trong tình yêu - con gái gần như không còn biết đến lý trí.

    Cô đến với anh cũng là do trái tim mách bảo, cô rời xa anh cũng là do trái tim xui khiến.

    Ừ thì anh có thể đổ hết tội lỗi cho cô đấy: rằng cô đã đến với anh chỉ vì cô cần anh, và ra đi khi không còn cần nữa. Ừ thì anh có thể nói rằng mình luôn đúng đấy, rằng anh đã làm tất cả vì cô, rằng anh không còn gì phải hối tiếc, rằng cô mới phải là người sẽ phải hối hận. Ừ thì cô đã lừa dối anh, đã lợi dụng anh, đã phản bội anh....

    Thật ra, trong trò chơi tình ái, con gái thiệt thòi lắm - họ không còn là kẻ trong cuộc chơi nữa, đơn giản là họ bị điều khiển bởi con tim. Do vậy, nếu bạn là đàn ông - tức là trong tình yêu bạn đã may mắn lắm rồi. Khi yêu, ai cũng yêu bằng trái tim, nhưng ít nhất - đàn ông còn có khả năng kiểm soát được tình cảm của mình.

    Là đàn ông, bạn phải kiểm soát được trái tim mình. Tôi coi đó là món quà lớn nhất mà chúng ta được trao, là lý do duy nhất làm cho chúng ta trở thành phái mạnh. Là đàn ông, nếu như có tin vào định mệnh, thì bạn cũng phải tin rằng định mệnh là do chúng ta tạo ra, số phận là do chúng ta định đoạt.

    Đàn ông thì không xé ảnh, đốt thư, xé nhật ký, làm những việc mà chỉ diễn viên ba xu trên phim truyền hình mới làm. Bởi bạn tin vào tình yêu. Tin rằng trên đời vẫn còn những người đàn ông tốt và những người phụ nữ tốt đẹp, có thể họ cũng chưa kết hôn, họ cũng vẫn đang vượt trùng trùng biển người trong đời để tìm đến bạn. Nên đừng nói những câu đại loại như: “Thời này làm gì có đàn bà tử tế” hoặc “Làm gì có đàn ông tốt!”. Những câu như thế thường làm người ta hiểu rằng, bạn đã no xôi chán chè, hời hợt với vô số người, vơ đũa cả nắm và không hề sống nghiêm túc, chưa trưởng thành.
    Lý Khai Phục (Đàn ông - nếu đã 20, nếu chưa 25)


    Nếu như anh không có được cô, chỉ có thể trách anh chưa biết yêu.
    Nếu như cô rời xa anh, chỉ có thể trách anh không biết giữ.
    Trong tình yêu, lỗi lầm luôn là của anh.
    ***

    Trước khi kết thúc, tôi muốn kể cho bạn một đoạn trong truyện ngắn ưa thích của tôi:
    Một sáng tuyệt vời của tháng tư, khi đang bước dọc vỉa hè nhỏ hẹp trên khu phố thời trang Harujuku ở Tokyo, tôi đã nhìn thấy cô gái hoàn hảo của mình.
    Thật lòng mà nói, cô ấy không xinh đẹp đến mức ấy. Không quá xinh đẹp, dù theo bất cứ tiêu chuẩn nào: quần áo nàng mặc không có gì đặc biệt, mái tóc nàng vẫn rối như mới ngủ dậy. Cô gái ấy cũng không còn trẻ - khoảng gần 30 và không hẳn là một "cô gái" - nói theo cách thông thường. Thế nhưng, tôi đã biết ngay từ khi còn cách xa hàng chục mét: nàng là người con gái hoàn hảo 100% với tôi. Trong khoảnh khắc tôi nhìn nàng, trái tim tôi loạn nhịp, bờ môi tôi khô khốc.
    Có lẽ, bạn cũng có một tuýp con gái riêng cho chính mình: một cô bé với cổ chân nhỏ nhắn, hay có đôi mắt to tròn, những ngón tay duyên dáng? Tất nhiên, tôi cũng có những tiêu chuẩn cho riêng mình. Đôi khi ngồi trong nhà hàng, tôi luôn bắt mình phải ngóng theo một bóng hồng bàn bên cạnh - đơn giản chỉ vì tôi thích cái mũi của cô ấy.
    Nhưng chắc chắn không ai có thể khẳng định rằng cô gái hoàn hảo của mình giống hệt như những điều mà anh ta đã tưởng tượng. Nếu tôi nói rằng tôi thích chiếc mũi xinh xắn của cô gái nào đó - tôi cũng hoàn toàn bất lực nếu phải miêu tả nó xinh xắn như thế nào. Tất cả những điều mà tôi có thể nhớ: cô gái ấy không hẳn là một mỹ nhân. Kỳ lạ thật...

    Tôi chỉ biết một điều: đó là cô gái hoàn hảo đối với tôi
    Haruki Murakami (Gặp lại cô gái hoàn hảo vào một sáng tháng tư)
    Cả đời anh đi tìm người con gái hoàn hảo cho riêng mình - thật lòng mà nói, anh không biết phải miêu tả người con gái ấy như thế nào. Nhưng anh biết một điều: cô chưa phải một nửa hoàn hảo 100% của anh, thậm chí còn chưa đến 50%.
    Vậy vì sao anh đã theo đuổi? Vì sao anh đã níu kéo? Vì sao anh còn nuối tiếc? Thêm một mối tình, thêm một trải nghiệm - cô đến với anh là định mệnh, cô rời xa anh cũng là định mệnh nốt. Định mệnh không phải là để hai người bên nhau mãi mãi, cuộc tình này cũng giống như bao cuộc tình trước của anh: đến và đi như một điều cần phải thế. Nó có một nhiệm vụ: làm anh lớn lên, làm anh trưởng thành hơn. Để đến một ngày - khi gặp người con gái hoàn hảo của đời mình - anh sẽ sẵn sàng để níu tay cô ấy lại, để biến họ thành của nhau, để cô gái ấy không đi mất, không bước qua đời anh như bao cuộc tình trước.
    Do vậy, nếu nghĩ thật kỹ - chuyện đã xảy ra chẳng phải là một điều tốt đẹp hay sao?
     
    Đang tải...

Chia sẻ trang này