Đang tải...

Luyện tập kỹ năng kể chuyện đa phong cách

Thảo luận trong 'Kỹ Năng Kể Chuyện' bắt đầu bởi pbt, 30/1/17.

  1. pbt

    pbt Thành viên BQT

    Bài viết:
    344
    Đã được thích:
    507
    Điểm thành tích:
    93
    Giới tính:
    Nam
    Nơi ở:
    Hồ Chí Minh
    100%
    Girl: Con trai bây giờ đểu lắm.
    Titan: Thế á, em đang vơ đũa cả nắm đấy.
    Girl: Uk. Thì thật thế, phải đến 90% đểu rồi, may chỉ còn khoảng 10% không đểu thôi.
    Titan: Dự án khảo sát trai đểu của em có chính xác không đấy? Anh nghi ngờ về tính khoa học của phương pháp nghiên cứu.
    Girl:... em ấy nói gì gì chả nhớ, đại loại là "thực tế bây giờ là thế". Sau đó hỏi mình, anh có vậy không?


    Mặc dù mấy hôm nay bận ôn thi, không có thời gian viết bài nhưng khổ nỗi cái máu thèm viết nó cừ trào lên. Thôi thì viết một bài cho đỡ thèm vậy. Cũng là để trả nợ bên topic bẫy thối, khất mãi - đến khi viết thì chỉ định viết một đoạn thôi, ai ngờ lại dài như viết truyện ngắn vậy (các chi tiết trong chuyện là thật 100%, thực lòng cũng hơi bất ngờ rằng trueman lại có thể "bảo quản" được nhiều ký ức đến thế).

    Bẫy thối phía trên là của Titan. Tôi cũng đã hứa sẽ trả lời bẫy thối bằng một câu chuyện. Câu chuyện dưới đây ai vào Forum thời gian đầu có lẽ cũng đọc qua rồi. Nhưng lần này tôi muốn kể lại một lần nữa - với hai dị bản khác nhau: bằng cách biến thiên độ dài và thay đổi phong cách kể.

    ***

    Chuyện thứ nhất ngắn hơn, là bản gốc. Bản này khá ngắn gọn, súc tích, thích hợp với những cuộc trò chuyện ngắn - hoặc đang có mặt nhiều hơn hai người:

    Nghe lời em nói, anh lại nhớ tới chuyện của cô bạn thân của mình hồi cấp 3- xinh xắn, tốt tính, đem lòng yêu một anh chàng nice guy đích thực du học ở Pháp, bố mẹ hai bên cũng đã gặp mặt nhau. Yêu đến lúc anh ta ra trường, công ăn việc làm ổn định rồi thì anh này lại dính vào một cô nàng ăn chơi thực dụng (mà chắc thấy mối bở nên mới bám vào cậu ta), bỏ rơi cô bạn kia. Kiểu con trai này ít có kinh nghiệm tình trường, chưa trải đời, thấy gái ăn chơi õng ẹo làm cho mờ mắt rồi ngã vào luôn, ham vui , ham những thứ hào nhoáng bên ngoài, không biết trân trọng những gì mình có. Cô bạn kia ngồi tâm sự với anh: thề sẽ không bao h yêu một thằng con trai chưa hiểu đời như thế nữa. 2 năm sau gặp lại, cô ấy đi bên một anh chàng giám đốc trẻ tuổi, anh cũng đã gặp qua và thấy rất alpha - happy ending.
    Nói qua để em thấy rằng anh hiểu được em lo lắng điều gì. Như vậy là không sai, con gái nên cảnh giác với những kẻ lừa tình. Nhưng cũng phải phải biết rằng nếu em đủ can đảm để yêu, sẽ có ngày em tìm được người xứng đáng với mình.


    Người ta cần một trái tim tích cực để yêu thương, phải vậy không?


    ***


    Bản thứ hai: dài hơn, được đầu tư nhiều thời gian hơn, với nhiều chi tiết và được lồng ghép thêm những suy ngẫm, cảm xúc theo dòng chảy câu chuyện:

    Câu hỏi của em, chợt làm anh nhớ lại một câu chuyện - chuyện xảy ra cũng đã lâu rồi. Nhưng cũng trong một quán cà phê như thế này, ngồi trước mặt anh là cũng là một cô gái - với nỗi lòng ngổn ngang của một người vừa trải qua một mối tình tan vỡ. Đó là một người bạn thân của anh hồi cấp ba.

    Nhớ lại hồi bọn anh còn học chung, cô ấy là một cô gái khá dễ thương, mà không chỉ dễ thương, đó còn là một cô gái năng động nữa - là bí thư đoàn trường, tham gia vào mọi hoạt động, lễ hội của trường - khá popular, là theo lẽ dĩ nhiên, côấy cũng được nhiều người để ý, phải vậy không? Vậy mà, cô ấy chưa yêu ai - thật lạ. Anh cũng không bao giờ hỏi. Đối với anh, cái gì riêng tư - nhất là chuyện tình cảm, nếu người ta muốn nói ra- người ta sẽ nói. Còn không thì cứ để họ giữ trong lòng, vậy thôi… Thế nhưng hôm ấy là lần đầu tiên cô ấy nhắc đến chuyện tình cảm của mình. Có lẽ bởi vì sau khi tốt nghiệp cấp ba, bạn bè mỗi đứa mỗi ngả - nhiều chuyện xảy ra, lại chẳng mấy khi gặp nhau, anh thì chả mấy chốc đã hết kỳ nghỉ - sắp phải bay đi, thế nên có dịp như vậy ai cũng muốn trút bầu tâm sự...

    Thực ra hồi ấy cô ấy đã có cảm tình với một người con trai. Một anh chàng du học sinh.
    Trong tình yêu, con người ta nhiều lúc thật lạ, hai người chẳng thể gặp nhau mà vẫn duy trì được tình cảm của mình - làm được thế, hẳn họ phải yêu nhau nhiều lắm. Nhưng trong những chuyện như thế này - thiệt thòi hơn cả, vẫn là người con gái. Em biết tại sao không?


    Bởi vì sự chờ đợi.
    Chờ đợi một thứ mà hàng ngày không chạm vào được, chờ đợi một người hàng ngày không nhìn được khuôn mặt, không nghe được giọng nói, không ở bên được khi mệt mỏi, khi cô đơn.
    Chờ đợi, trong khi thời gian trôi đi - chờ đợi, trong khi tuổi xuân trôi đi. Mất đi tuổi xuân- đối với con gái mà nói - hẳn là một sự hy sinh to lớn.


    Nhưng có lẽ hy sinh như vậy cũng đáng - nếu như nên chuyện. Sau mấy năm yêu nhau, họ quyết định đi xa hơn. Gia đình hai nhà cũng đã gặp nhau - cô ấy kể lại với anh: ba mẹ cậu kia vốn đã coi cô như con gái. Vậy mà…

    Một ngày nọ, cô ấy nhận được cuộc gọi từ bên kia thế giới để nói lời chia tay.
    "Anh không xứng với em" - Lý do anh ta đưa ra như vậy đấy.
    "… có phải là anh đã có người khác?" - cô ấy hỏi lại, nhưng anh ta không trả lời...
    Cũng có thể là không dám trả lời. Lúc ấy, anh nghĩ " đúng là một thằng hèn" - anh đã nghĩ vậy đấy, cơ mà thực ra không phải vậy.


    Hóa ra sau khi anh chàng này ra trường, công ăn việc làm ổn định - ngay lập tức trở thành mối bở của những cô nàng thực dụng. Kiểu con trai này ít có kinh nghiệm tình trường, chưa trải đời, thấy gái ăn chơi õng ẹo làm cho mờ mắt rồi ngã vào luôn, ham vui , ham những thứ hào nhoáng bên ngoài, không biết trân trọng những gì mình có... Nghe đến đây, anh mới nghĩ: "ồ, hóa ra không phải là một thằng hèn. Mà phải nói là vừa hèn vừa ngu!"

    "Tôi thề sẽ không bao giờ yêu một thằng con trai chưa hiểu đời như thế nữa… " - đó là những lời cuối cùng của cô ấy mà anh còn nhớ được buổi chiều hôm ấy, anh vẫn còn nhớ đôi mắt của cô ấy hôm đó, đó không phải là ánh mắt đau khổ, không phải ánh mắt nuối tiếc, không phải ánh mắt căm thù - đơn giản chỉ là ... thanh thản - giống như người phải vác nặng lâu ngày mới rũ bỏ được gánh nặng vậy. Có lẽ chuyện đã qua lâu rồi, và cô ấy cũng đã khóc đủ, hoặc cũng có thể cuộc sống còn nhiều điều phải lo nghĩ hơn là một mối tình đã chết …

    Mấy hôm sau anh trở lại trường - và từ đó bọn anh cũng không liên lạc với nhau trong một thời gian dài.

    Lần tiếp theo anh gặp - là khi họp lớp nhân dịp anh về thăm nhà, cô ấy đã khác trước rất nhiều - thùy mị và sâu sắc hơn hẳn. Có lẽ cũng là nhờ những bài học từ cuộc tình đã qua. Và trên hết - cô ấy đã có người mới.

    Đó là một anh chàng hơn cô ấy vài tuổi, chạc gần 30 - nam tính, mạnh mẽ, tự tin và thành đạt. Rất hòa đồng nhưng không nói nhiều, và cũng không cần phải nói nhiều để thể hiện tính cách của mình. Anh không dám nói anh là người có thể đọc vị được người khác, nhưng anh vốn luôn tin vào trực giác của mình khi nhìn nhận tính cách con người dù chỉ qua lần đầu gặp mặt. Phong thái của anh ấy thể hiện sự trưởng thành, chín chắn một cách rõ nét. Nhất là khi ngồi cạnh lũ con trai cùng lớp anh hồi ấy - mới hơn 20. Mà em biết rồi đấy - lũ con trai hơn 20 bọn anh khi ấy, phần lớn vẫn chỉ là những câu trai lớn đầu :).

    Cuối cùng cô ấy cũng tìm được một người đàn ông thực sự xứng đáng với mình - một cái kết có hậu, phải không?

    Em phải hiểu là: trên đời trai đểu cũng có, trai tốt, sau này thay lòng đổi dạ - cũng có đấy. Nhưng rồi cuối cùng em cũng sẽ tìm được người yêu mình thực sự...

    Quan trọng là: phải có một trái tim tích cực để yêu thương.


    Phía trên là 2 ví dụ nhỏ để chứng minh sự linh hoạt của kỹ năng kể chuyện: cùng một câu chuyện, sẽ có hằng trăm cách kể với những phong cách rất khác nhau. Rèn luyện kỹ năng kể chuyện đến mức thành thạo sẽ đưa bạn đến một đẳng cấp mới trong nghệ thuật giao tiếp với mọi người nói chung, và với phái yếu nói riêng.
     
    Chỉnh sửa cuối: 31/1/17
    Mạnh Đức, ô..ba..ma and Kris like this.
    Đang tải...
  2. Nguyen Dat

    Nguyen Dat

    Bài viết:
    352
    Đã được thích:
    100
    Điểm thành tích:
    43
    Giới tính:
    Nam
    90%
    Khó đấy nhỉ! 1 kỹ năng mà luôn không tự tin khi đụng đến. Haiz
     
  3. ManOx

    ManOx

    Bài viết:
    62
    Đã được thích:
    137
    Điểm thành tích:
    33
    Giới tính:
    Nam
    40%
    Kĩ năng này là kho báu lãng quên mà :3. Tùy một số người có thể dùng được. Chứ đối với bản thân mình thì ko chơi kiểu học thuộc được (đọc qua thì dễ nhớ nhưng nói để kể lại thì ko hòa vào mạch cảm xúc được :)) ). Thôi thì tính đến tuổi đời bây giờ có cái gì trải qua dù là chuyện xàm xí đi nữa cũng cố gắng tạo thành một câu chuyện kể vậy (cấp cao hơn là lồng vào đó tính cách của mình thì chưa thể chơi được), tuy nó có thể ko hay nhưng nó có thể luyện dần vì chí ít ra thì đó là trải nghiệm của chính bản thân. Nói đi nói lại thì con gái cực kì, rất rất thích nghe kể chuyện cho dù cô ta có thể ko nhớ nhưng sẽ nhớ cảm xúc câu chuyện mang lại (nhờ kĩ năng này mình tán đổ 1 cô mặc dù mình ko thích :v Chỉ là hôm đó cao hứng lên rồi kể 2,3 câu chuyện thôi haha).

    Nhiều người nghĩ mình ko có gì để kể nhưng lại không nhận ra rằng mình chưa từng tâm sự hay kể một câu chuyện nào cả (chưa làm ko có nghĩa là ko giỏi mà) {byebye}
     
    Hi.Quyên thích bài này.
  4. Nguyen Dat

    Nguyen Dat

    Bài viết:
    352
    Đã được thích:
    100
    Điểm thành tích:
    43
    Giới tính:
    Nam
    90%
    Học thuộc truyện cười kể dễ hơn ghi điểm tốt. Còn kể chuyện ghi thì nhìu điểm hơn so kể chuyện cười nhưng cần luyện tập, run run là thôi xong thành dở hơi bị trừ điểm.
     

Chia sẻ trang này