Đang tải...

NGƯỜI ĐI TÌM NHỮNG KỈ niệm

Thảo luận trong 'Tin Tức, Báo Chí, Sách, Truyện' bắt đầu bởi HTMCA, 16/4/18.

  1. HTMCA

    HTMCA

    Bài viết:
    53
    Đã được thích:
    35
    Điểm thành tích:
    18
    Giới tính:
    Nam
    Nơi ở:
    hà nội
    65%
    là giám đốc công ty 1 thành viên ở hà nội,Hoàng lúc nào cũng bận túi bụi.Người ta chẳng bao giờ thấy anh ngơi tay : khi thì gọi điện cho đối tác,lúc lại xem xét tình hình nhân viên,điều tra thị trường…đến bữa ăn tạm gói mì tôm với đồ ăn mua nhanh trong siêu thị,xong tranh thủ chợp mắt 1 chút rồi lại làm việc,ngày tháng cứ trôi qua như thế…

    Một ngày nọ,đang ngủ trưa thì chuông điện thoại reo,Hoàng vội vàng nhấc máy,bên đầu dây bên kia là giọng 1 người đàn bà yếu ớt :

    -Hoàng hả con,mẹ đây,đã lâu rồi con không về thăm mẹ,mẹ nhớ con quá.Đời người chẳng ai biết trước được,mẹ muốn gặp con một ngày để ngộ nhỡ có ra đi cũng không tiếc nuối

    Hoàng nghe thấy vậy cảm giác như xát muối vào lòng,anh nói :

    -Mẹ à,đừng nói như thế chứ,con cũng muốn về thăm mẹ nhưng công ty không thể một ngày thiếu con được.Mẹ giữ gìn sức khỏe,khi nào rảnh con sẽ về thăm mà

    Anh cúp máy,nước mắt rơm rớm vì thương mẹ.Mẹ anh tuổi cao sức yếu, ốm đau quanh năm,đã thuê người giúp việc chăm sóc nhưng có lẽ với bà vẫn ko đủ.Anh gạt lệ đi và lấy giấy tờ ra xem xét.được 1 lúc thì điện thoại lại đổ chuông,lần này là của tụi bạn thân :

    -Hoàng hả,tụi này tổ chức họp lớp,cậu tới đi,đã lâu rồi liên hoan chẳng có cậu bữa nào

    -tớ bận lắm,không đi đâu được để khi khác đi !

    lại cúp máy,lại thở dài,lâu ? phải rồi đã lâu quá rồi.kể từ ngày mở công ty và bị cuốn vào guồng quay công việc,những buổi đi chơi,họp lớp,du lịch…đã trở thành xa xỉ,làm sao có thể đi khi công ty thiếu mình là ngừng trệ,làm sao có thể bỏ khi đổ bao nhiêu tiền vào nó ? phóng lao phải lao theo lao,Hoàng đã không thể có lựa chọn nào nữa rồi

    “reng,reng”.Điện thoại lại reo lên lần nữa như trêu tức anh,Hoàng thở mạnh nén sự bực bội vào và nhấc máy không hềnhận ra giọng mình đã gay gắt hơn

    -alo

    -anh à e đây-giọng một người phụ nữ trong trẻo đầy ngọt ngào-xin lỗi vì em đã gọi vào giờ này nhưng em nhớ anh quá nên…anh ơi,lâu rồi mình chưa đi chơi,mình đi uống café tối nay đi anh

    -anh bận,lúc nào anh cũng bận-Hoàng cáu kỉnh trả lời-em hãy thông cảm cho anh đi,đừng làm khổ anh nữa

    -vâng,em xin lỗi,anh làm tiếp đi ạ- Tiếng cô người yêu thút thít rồi cúp máy

    Ngay lập tức,Hoàng cảm thấy muốn rút lại từng lời mình nói,khi người ta bận rộn người ta hay cáu kỉnh,kể cả với người mà mình yêu thương nhất.Nàng là 1 cô gái hoàn hảo : xinh đẹp,thông minh,cá tính,duyên dáng đầy tế nhị…khiến cho Hoàng nhiều lúc ko biết đó là phúc hay họa nữa.Anh mừng vì mình có 1 báu vật nhưng lại luôn luôn lo sợ sẽ mất đi.Nàng rực rỡ như mặt trời nên xung quanh có rất nhiều vệ tinh.Nhiều người trong số đó nổi trội hơn Hoàng rất nhiều,nàng chọn anh nhưng liệu điều đó có lâu bền ? anh cảm thấy mình lép vế trước những người đó,những người đang nhăm nhe cướp đi niềm hạnh phúc bé nhỏ của anh.Liệu một ngày nào đó nàng có chán ngán mà bỏ anh ? Hoàng không thể để điều đó xảy ra,đó là lý do anh phải tạm xa nàng để làm việc,để một ngày nào đó khiến nàng nhận ra là mình không lầm khi chọn anh !

    Tựa vào chiếc ghế,Hoàng nhắm mắt đau khổ,tại sao không có ai hiểu cho anh,anh làm việc để có tiền chăm sóc mẹ già,xây dựng một cuộc sống tương lai hạnh phúc cho anh và nàng,để có thể có thời gian và tiền bạc chung vui với bạn bè,giúp đỡ họ khi cần…anh đâu có nghĩ cho bản thân mình,ấy vậy mà ai cũng đòi hỏi anh bỏ thời gian rồi trách anh vô tình

    Điện thoại lại reo cắt ngang dòng suy nghĩ,mặc dù vậy Hoàng đã bình tĩnh lại rồi.Là của một đối tác làm ăn,hẹn gặp anh tại một khu rừng ở Đà Lạt để bàn chuyện.Anh hơi lạ vì điều đó nhưng mỗi hợp đồng trị giá cả trăm triệu,đừng nói là phải vất vả lặn lội từ Hà Nội vào đó,kể cả có là mũi đất Cà Mau anh cũng đi.Thế là đặt vé bay vào thành phố Sài Gòn rồi bắt xe khách xuống Đà Lạt

    Xe đi trong màn đêm tĩnh mịch.Sài Gòn-thành phố không ngủ,đèn sáng như sao xa nổi bật sự hào nhoáng,Hoàng nhìn ngắm đường phố tấp nập,những cặp nam nữ tình tứ bên nhau rồi những nhóm người ăn nhậu vui vẻ trong các nhà hàng mà cảm thấy ghen tị.Tại sao họ lại có nhiều thời gian đến thế nhỉ ? như thể thứ duy nhất họ quan tâm là làm gì cho hết chán,họ không phải làm sao ? Hoàng tự hỏi rồi tự trả lời : À mà buổi tối thường là lúc nghỉ ngơi mà.anh nhớ lại một người bạn đã từng nói : người miền nam không giống người miền bắc,người miền bắc thường có thói quen dành dụm để phòng khi ốm đau,làm việc quan trọng…còn người miền nam thường sống như thể “nếu không có ngày mai”,họ có thể tiêu hết sạch tiền mình làm cả tháng chỉ trong một đêm.Lúc đó dù không thể hiện ra nhưng trong lòng Hoàng dấy lên một chút coi thường, “đúng là những người không biết suy nghĩ,lo xa”-anh đã nghĩ vậy nhưng giờ đây thì anh lại đang ngưỡng mộ họ,họ có thể sống hết mình trong hiện tại trong cuộc đời ngắn ngủi đầy bất trắc ,họ tận hưởng mọi thứ trong điều kiện cho phép,điều đó không phải là việc đơn giản mà ai cũng có thể làm,Hoàng có thể làm thế không ? Và anh chợt cảm thấy khó chịu với suy nghĩ “có thể mình đã sai”


    Cái lạnh tràn vào xe khiến cho Hoàng chợt tỉnh giấc,trời đã sáng và sắp tới thành phố Đà Lạt.Rừng núi mênh mông xanh ngút ngàn,lác đác vài ngôi nhà gỗ với khu vườn được chăm sóc cẩn thận khiến cho phong cảnh đẹp như tranh vẽ.Hoàng ngồi dậy ngay ngắn và mỉm cười.Sự thoải mái trong lòng đi kèm với kí ức về nàng cách đây 2 năm,khi đó chưa mở công ty,2 người có nhiều thời gian,cùng nhau chia sẻ những phút giây dạo bước quanh bờ hồ hay đạp xe dưới hàng hoa sữa,nói nhiều về tương lai : nàng muốn tuần trăng mật ở đà lạt,sau đó sẽ xây 1 ngôi nhà gỗ nơi rừng thông bên cạnh dòng suối trong mát,nàng sẽ trồng nhiều hoa để trang trí cho ngôi nhà….nhưng tại sao lại là Đà Lạt mà không phải nơi khác ?-Hoàng hỏi và nàng trả lời : vì ở đó có thể tận hưởng cuộc sống một cách chậm rãi,yên bình

    Sống chậm ư ? rõ là trẻ con !-Hoàng cười mỉa mai-trong cuộc đời này mấy ai có thể sống chậm được nhỉ ? làm sao có thể sống chậm khi mà cuộc đời xô đẩy cứ thúc gối vào đít khiến ta phải đi ? chúng ta tiến quá nhanh tới mức không kịp dừng lại để nhìn lại con đường đã qua hoặc ngẫm xem liệu mình có đang làm đúng hay không.đến khi nhận ra thì mọi việc đã thường là quá trễ rồi,sai 1 ly đi một dặm,cuộc đời là con dốc không phanh cứ mãi trượt dài…Nếu ngày đó không mở công ty mà chỉ xin vào làm một chân văn phòng quèn,liệu có hạnh phúc hơn bây giờ không nhỉ ? ít nhất,vẫn sẽ có thời gian bên mẹ,bên nàng và cả những người bạn chí cốt không gì thay thế được.cảm giác khó chịu lại quay trở lại cùng câu tự vấn bản thân : phải chăng mình đã sai ?.Không mình không sai,mọi thứ vẫn đúng trình tự kiểm soát-Hoàng dùng lí trí trả lời cho câu hỏi của trái tim và khu rừng điểm hẹn hiện ra trước mặt khiến cho câu trả lời đó mang sức mạnh át đi tất cả

    Tiết trời đang là mùa thu,lá rụng rất nhiều chao nghiêng trong khoảng không trước khi rơi xuống phủ đầy nền đất, gợi lên một nỗi buồn man mác vĩnh cửu nhắc nhở ta rằng cuộc đời ngắn ngủi thế nào,một ngày nào đó ta cũng phải bỏ lại tất cả để trở về với đất.

    “năm mươi năm đời người,tựa như hào quang hư ảo,như giấc mộng thoáng qua,có cách chi để khiến sinh mạng này không tàn lụi ?”-Hoàng khẽ lẩm nhẩm đưa tay đón lấy một chiếc lá.vân vê trong lòng bàn tay,anh cho mình một khoảng khắc để nhập tâm cảm nhận ý nghĩa mùa thu mang lại trước khi nghĩ tới việc phải làm và đi tới điểm hẹn.Đó là 1 cái ghế sắt màu đen dưới một ngọn đèn tròn cũng màu đen nốt nổi bật trong khung cảnh lá rụng chiều thu,mọi thứ đều hoàn hảo chỉ trừ một việc : không thấy đối tác đâu ! “chắc ông ta tới muộn,mình chờ thêm chút nữa”-Hoàng lẩm bẩm trong đầu và gạt lá rụng, ngồi xuống ghế,anh ngạc nhiên là mình không nổi cáu,có lẽ dưới khung cảnh đẹp thế này thì chẳng ai có thể cáu được.

    Yên tĩnh quá ! sự yên tĩnh làm con người ta thư thái và dễ nhớ lại quá khứ xa xăm.Đà Lạt đâu phải là nơi lạ lẫm với Hoàng,hồi bé anh đã từng sống ở đây.Đó là những buổi đạp xe trên con đường rợp bóng hàng cây ngắm nhìn trời xanh qua kẽ lá,là những ngày chạy bằng đôi chân trần trên núi đồi,khi mệt thì ngả lưng nằm trên thảm cỏ êm mát ngủ ngon lành,đó là những ngày anh lang thang dưới mưa để quên đi nỗi buồn thất bại,và tại nơi này anh đã gặp một cô gái cũng đang dầm mưa như mình để khỏa lấp nỗi cô đơn đi học xa nhà.

    “KHÔNG GIAN TĨNH LẶNG ÊM ĐỀM

    CHO LÒNG MAN MÁC NỖI BUỒN KHÔNG TÊN

    TÔI MƠ QUÊN CẢ THỜI GIAN

    MANG THEO NỖI NHỚ NĂM XƯA YÊU NGƯỜI

    KHI EM VỪA TUỔI ĐÔI MƯƠI

    XINH TƯƠI RẠNG RỠ TRONG CHIỀU LÁ RƠI

    CHÂN ĐI BƯỚC NHẸ QUA THỀM

    VÀ TRONG MẮT ẤY ĐỰNG CẢ TRỜI THU”


    Cái lạnh Đà lạt hình như khiến con người ta gần nhau hơn,anh và nàng nhanh chóng quen nhau rồi có những bữa tối lãng mạn trong những quán ăn cổ kính khuất sau trường đại học,là những buổi chợ đêm vui vẻ dưới bầu trời đầy sao,mắt nàng ánh lên hạnh phúc như những vì tinh tú đó,có những ngày mưa,2 người dắt tay nhau lang thang trong rừng,nụ hôn đắm say dưới tán lá,thời gian như ngừng lại,hạnh phúc luôn tràn đầy…


    “ta quen nhau 1 ngày rất đẹp

    nụ cười nàng xao xuyến lòng anh

    mặt trời phải chăng vừa hạ thế

    nơi này bừng sáng vì có em


    ngày tháng trôi qua bao tuyệt diệu

    vui bên người ai nghĩ xa nhau

    những tưởng bên nhau là tất cả

    rồi nhớ ra còn có chia tay


    nàng ra đi 1 ngày buồn thảm

    nỗi đau này tê tái lòng anh

    bầu trời dường như vừa sụp xuống

    vì sao vụt tắt vì vắng em”

    nàng phải trở về Sài Gòn để nghe theo sự sắp xếp của bố mẹ đi du học.Hôm chia tay,trời cũng mưa,lá vàng rụng nhiều càng tăng thêm vẻ buồn thảm.Có ai đó nói : khi lá vàng chao nghiêng rơi xuống trước mặt ai đang yêu nhau là báo hiệu một cuộc tình ly tan.Nó đã thực sự rơi trước mặt 2 người,anh và nàng nhìn nhau không biết nói gì,nàng khóc còn anh thì chỉ nở nụ cười giả tạo. “Người ta là con nhà trâm anh thế phiệt còn mình chỉ là 1 sinh viên nghèo sao dám trèo cao,ở nơi đó sẽ có người chăm sóc em tốt hơn anh,ở nơi đó em sẽ được hạnh phúc”-anh nói với nàng và cũng là tự an ủi bản thân,đàn áp con tim đang kêu gào đau khổ

    “gặp nhau chẳng bằng ko gặp

    biết nhau chỉ làm dài nỗi đau thương

    ko duyên ta đâu mong nhớ

    quen nhau rồi vương vấn mãi ko thôi !”


    Sau đó nàng đi du học,Hoàng chuyển tới Hà Nội sống,2 người mất liên lạc từ đó

    Cho tới tận bây giờ,lòng Hoàng vẫn đau nhói khi nhớ về người ấy.liệu ở nơi phương xa đó,em có còn dầm mưa ? có còn nhớ về người đã yêu em thưởu nào ?


    “cảnh xưa vẫn như thế

    người xưa ở nơi đâu

    ta đứng đây còn tìm mãi

    những kỉ niệm thưởu ban đầu”

    Chợt có tiếng động đưa Hoàng rời khỏi kí ức thơ mộng về với thực tại,chắc là đối tác-anh nghĩ vậy nhưng không phải mà chỉ là một ông già bận đồ đen,áo khoác dài tới gót chân,đôi mắt đượm vẻ buồn bã cháy lòng sau lớp kính đang nhặt lá rụng.Nhưng tại sao lại nhặt lá rụng ? Thật kì quặc,có vẻ như ông ta đang tìm kiếm một thứ gì đó rất quan trọng thì phải

    -ông ơi,ông nhặt lá làm gì thế ?-Hoàng không nén nổi tò mò hỏi

    -không phải ta nhặt lá mà ta đang đi tìm những kỉ niệm !-ông già chỉ ngẩng đầu lên đáp rồi lại tiếp tục nhặt tiếp.mỗi chiếc lá nhặt được ông lại giơ nên xăm soi rồi nhét vào túi áo

    Hoàng im lặng nhìn dù sự tò mò mỗi lúc một tăng trong lòng

    Trời gần tối,sương mù phủ kín vùng cao nguyên khiến cho thành phố Đà Lạt ẩn hiện một vẻ huyền ảo mê hoặc.Mưa lất phất bay,Hoàng nghĩ đối tác hôm nay vì một việc quan trọng nào đó nên đã không đến,anh nên đi ngay để bắt xe buýt vào thành phố và kiếm một nhà trọ nghỉ qua đêm,có thể mai ông ta sẽ tới và 2 người sẽ bàn bạc về hợp đồng.Hoàng ái ngại nhìn ông già vẫn đang cặm cụi nhặt lá

    -ông ơi,trời tối sẽ lạnh lắm,lại đang mưa nữa,hay là nghỉ đi,mai tìm tiếp-anh sốt sắng

    -không,ta đã lãng phí quá nhiều thời gian trong cuộc đời này rồi-ông già quay lại nhìn Hoàng mỉm cười nói-cậu nên về thành phố thôi,muộn tí nữa không còn xe buýt đâu.

    -nhưng…-Hoàng cố suy nghĩ từng từ cần nói trong đầu,anh cảm thấy lo cho ông già mà mình không quen này như thể là một người thân trong gia đình vậy,làm sao để nói ra điều đó và thuyết phục ông ta rời khỏi nơi này cùng mình ?-cháu rất lo cho ông !

    -cám ơn cậu nhưng sẽ ổn thôi-ông già nhìn Hoàng rồi thở dài-cậu làm ta nhớ tới mình thời trẻ,cũng nhiệt tình như vậy,đây,hãy giữ lấy cái này làm kỉ niệm-ông già lôi trong túi áo ngực ra một cái đồng hồ quả quýt lộ máy đã hỏng,mặt kính vỡ,bánh răng,kim chỉ đều đã han rỉ


    -cám ơn ông nhưng ông cứ giữ lấy nó đi,cháu nghĩ nó rất quan trọng với ông-Hoàng giơ tay từ chối nhưng ông ấy lắc đầu và cứ giúi đồng hồ vào tay anh

    -hãy giữ lấy chàng trai,ta không cần nó nữa rồi

    Chẳng biết làm sao,Hoàng đành cám ơn và nhận nó,ông già vỗ vai tỏ vẻ hài lòng rồi quay đi tiếp tục nhặt lá.bóng dáng ông khuất vào làn sương mù trắng xóa mờ ảo,mãi tới khi không còn nhìn thấy ông nữa Hoàng mới vội vàng chạy đi…


    Đà Lạt là nơi du lịch nên khách sạn nhà nghỉ bạt ngàn nhưng Hoàng chưa tìm nơi trú ngay.có cái gì đó thôi thúc anh phải đi tìm hiểu về người đàn ông bí ẩn đó,ông là ai ? tại sao lại đi nhặt lá ?.anh hỏi mọi người anh quen trên đường và câu trả lời luôn là : “ông ấy bị điên ấy mà,để ý làm gì ?”.Kì lạ,dù câu trả lời đó trùng khớp với những gì Hoàng nghĩ nhưng anh vẫn không cảm thấy thỏa mãn,không thể tự dung điên,quá khứ người ấy rốt cuộc là sao ? anh nhìn thấy ở ông ấy có một điều gì đó mà chính anh cũng không biết.Mãi tới khi chân đã mỏi,anh mới dừng lại ở một nhà nghỉ cổ kính.Nhà gỗ cùng hàng rào sơn màu trắng,mái đỏ được những cây thường xuân leo,chỉ hở ra 2 cửa sổ,một cửa chính và cái bảng hiệu : “giọt lệ của thời gian”.Hoàng chợt nhớ ra người yêu hiện tại của anh từng kể về nơi này và ngỏ ý khi nào tới đà Lạt,2 đứa sẽ thuê ở đó,anh thấy khó hiểu nhưng nàng chỉ mỉm cười tránh né câu hỏi.Khi vào trong,anh thấy thú vị trước sự bố trí đồ đạc của ngôi nhà,những đồng hồ quả lắc,bức tranh,tượng…được sắp xếp khéo léo chứng tỏ người chủ rất tinh tế.Ấn tượng nhất của anh là về bức tranh lớn treo trước cửa ra vào : một người con gái đẹp che ô mỉm cười trong rừng thu lá rụng,đôi mắt ấy trong veo đượm buồn,có hàng lệ chảy nơi khóe mắt.

    -người trong tranh là tôi đấy,tin nổi không ?-một giọng phụ nữ có tuổi cất lên pha chút tinh nghịch

    Hoàng quay lại cười nhìn bà cụ chủ quán,chẳng lẽ lại nói không tin,bất lịch sự chết !

    Anh đặt phòng và không quên hỏi về người đàn ông lạ lùng nơi khu rừng.Nụ cười đẹp lão của bà chợt tắt kèm theo tiếng thở dài

    -người ấy đã từng là một chàng trai tuyệt vời…

    -vậy bà kể cháu nghe đi,có chuyện gì xảy ra với ông ấy-Hoàng sốt sắng

    -được thôi,được thôi,nhưng đóng tiền thuê phòng trước đã !

    Mưa đêm rả rích bên hiên nhà,Hoàng và bà cụ ngồi ngắm mưa nói chuyện.Cốc café nóng trong tay nhưng cả 2 không ai để ý mấy vì họ đang quay ngược về quá khứ cách đây 40 năm,thời điểm đẹp nhất trong đời của bà cụ…

    -ngày trước ông ấy là một sinh viên đến Đà Lạt lập nghiệp,đẹp trai,học giỏi,thân thiện,vui tính…nên có rất nhiều bạn bè xung quanh.Họ tổ chức những buổi cắm trại, liên hoan vui vẻ vô cùng.Cũng tại trường đại học,ông đã tìm thấy một nửa của mình.yêu và được yêu,họ thường đạp xe dạo quanh thành phố trong những buổi chiều nhạt nắng,tình tứ sánh đôi trên con đường rực rỡ hoa vàng…

    Bà cụ kể,mắt long lanh như thời con gái,nụ cười nở rộ trên khuôn mặt đầy nếp nhăn tuổi già còn Hoàng bị cuốn vào những kỉ niệm đẹp đó,choáng ngợp và không hề nghĩ đến việc tại sao bà ấy lại có thể kể chi tiết đến vậy

    -Hạnh phúc đó khiến nhiều người phải ghen tị,ai cũng nhìn thấy họ sinh ra để dành cho nhau và dự đoán tương lai tuyệt với của 2 người.nhưng rồi cuộc đời chẳng ai biết trước được,sau khi ra trường một công ty lớn mời ông tới làm việc.lương cao nhưng bận rộn,vất vả.kể từ đó thay vì những nụ cười vô tư là sự căng thẳng,lo âu thường trực trên khuôn mặt ông,không còn thời gian cho bạn bè hay người yêu nữa.Nàng khóc,bạn bè buồn,ông biết hết nhưng tự nhủ sẽ cố gắng vài năm rồi khi mọi việc ổn định sẽ dành thời gian cho họ.Tiếc là ông đã không thể làm việc đó được nữa.một buổi chiều buồn,ông đã nhận được tin sét đánh là người yêu muốn chia tay để đi lấy chồng,cô đã nhận lời và họ sẽ tổ chức đám cưới vào tháng sau.Hôm chia tay lá rụng rất nhiều,sau đó là mưa xuống ướt đẫm khuôn mặt 2 người hòa với nước mắt.Ông cảm thấy hụt hẫng như thể cả thế giới sụp đổ dưới chân mình.tiền nhiều,cuộc sống đầy đủ để làm gì khi ngoảnh lại chẳng có ai bên mình, không bạn bè,không người yêu.Sau đám cưới người ấy một tháng,ông cũng lấy vợ-một người con gái ông không yêu như để khỏa lấp nỗi cô đơn đồng thời lao đầu vào công việc cố làm cho mình càng bận càng tốt để quên đi tất cả nhưng điều đó chỉ thêm tồi tệ bởi vì ngày mà người ấy lấy chồng,lòng ông đã chết.Suốt cuộc đời,ông ấy không tìm thấy hạnh phúc nữa.Sau đó nghỉ việc,ly hôn và để lại tài sản cho vợ,ông lang thang vào khu rừng đầy kỉ niệm nhặt lá rụng,bần thần nhớ về kí ức xa xưa.Với người khác,đó chỉ là những chiếc lá vô dụng nhưng với ông ấy,nó gợi lại những kỉ niệm ông đã đánh mất trong cuộc đời mình

    Bà chủ bật khóc,Hoàng cũng nhận ra mình rớm lệ tự khi nào.Rồi bà lấy tay áo quệt nước mắt nói :

    -chàng trai,hãy nghe kẻ già cả này : khi ta còn trẻ,sẽ có rất nhiều lựa chọn,nhiều tham vọng.ta luôn cảm thấy thiếu thời gian và tự nhủ rằng mình cố làm thêm chút để một ngày nào đó sẽ được nghỉ ngơi,có thời gian để làm mọi thứ mình thích.Nhưng ngày ấy không bao giờ tới,sẽ luôn xuất hiện những công việc,thách thức mới kéo ta vào vòng xoáy để rồi khi ta nhận ra thì mọi việc đã quá trễ.ta tự nhủ một ngày nào đó sẽ có thời gian ở bên cạnh người ta yêu nhưng làm sao người ấy có thể chờ mãi được,họ phải đi tìm hạnh phúc của họ.ta tự nhủ khi rảnh ta sẽ chơi với những đứa con nhưng khi tới lúc ấy thì chúng đã lớn hoặc muốn ở cạnh gia đình nhưng lúc đó bố mẹ đã không còn….Một ngày nào đó khi ta đã già,ngoảnh mặt nhìn lại chỉ thấy một khoảng trắng trong kí ức vì suốt thời gian đó không có kỉ niệm nào đáng nhớ-những “khoảng trống thời gian”.Sẽ chỉ còn lại ta với những tiếc nuối đau khổ vô hạn-những “giọt nước mắt bên hiên thời gian” mà thôi.Đừng như ông ấy,hãy tiến lên để đoạt lấy những điều tốt đẹp trong cuộc đời mình nhưng đồng thời cũng phải biết an hưởng cuộc sống,hài lòng với những thứ mình có,với những thứ mà tiền không thể nào mua được

    Bà cụ đã đi nghỉ bỏ lại Hoàng với những dòng suy tư.Anh bước nặng trĩu lên phòng,đặt mình xuống giường mệt mỏi mà không sao ngủ được,đâu đó trong anh nhận ra một điều từ câu chuyện đau xót đó.

    Sau mưa,khu rừng ẩn hiện trong làn sương mù mờ ảo như từ trong truyện cổ tích.ánh sáng duy nhất chiếu rọi là từ vầng trăng và chiếc đèn tròn trên ghế sắt.ông già vẫn lang thang miệt mài nhặt lá.những kỉ niệm ngày xưa hiện về :

    Trường đại học yersin,

    -này anh bạn,hôm nay có gì vui thế ?

    -nàng đã nhận lời yêu tớ rồi tuấn ạ !

    -ố ồ,vậy phải ăn mừng mới được,ha ha

    -được thôi,hôm nay chơi thả cửa đi,ha ha

    Tiếng cười rúc rích trên đồi hoa vàng :

    -nói ! có lấy anh không ? không anh cù chết này ?

    -a a ! có,có !

    -thật không ?

    -thật !-nàng hét lên,cười giòn tang

    Chàng trai đắm đuối nhìn nàng

    -hãy yêu anh trọn đời nhé !

    -trước đây hay sau này không quan trọng,em chỉ muốn được ở bên anh thôi-nàng dịu dàng nói rồi hôn lên má chàng trai

    Khu rừng lá rụng một chiều mưa,

    -hãy hiểu cho anh,tất cả những gì anh làm là xây dựng 1 cuộc sống giàu sang cho chúng ta

    -em không cần cuộc sống phù phiếm đó,em chỉ cần anh thôi-cô gái váy trắng tinh khôi che ô hét lên

    -hãy cùng anh làm lại từ đầu được không ?

    -em rất muốn nhưng đã… muộn mất rồi-2 hàng nước mắt ứa ra trên khuôn mặt tuyệt mĩ đó,nàng cười giá băng,hình ảnh đó đã được đưa vào bộ nhớ của chàng trai và sau đó chuyển vào bức tranh khổ lớn làm quà cưới.Nàng quay gót để lại 1 chàng trai lặng lẽ nhìn theo với trái tim tan nát

    “mãi mãi là bao lâu

    Nơi đâu là tận cùng

    Trái tim đã mỏi.mệt

    Người ấy ngày càng xa

    trách duyên phận ngắn ngủi

    Chẳng thể trọn ước mong

    đường đời chia muôn ngả

    Mấy ai chung lối về ?

    Ngắm nhìn em lần cuối

    Để rồi ngày mai xa

    Khung cảnh như lắng đọng

    Bao giờ thì a quên ?”

    ….

    chợt ông thả rơi tất cả lá trong tay mình ra và sững người nhìn về phía trước.Dưới làn sương mù,nàng đứng đó cười khúc khích,gọi ông.ông vội vàng chạy tới và đưa tay ra nhưng nàng tan biến và chỉ có những chiếc lá rơi qua kẽ tay,nhờ ánh sáng chúng mang một vẻ đẹp lung linh như những hạt vàng óng ánh.

    -lại đây nào anh bạn,chúng ta đi chơi thôi !-tiếng một anh chàng tinh nghịch phía sau

    Ông già quay lại thốt lên :

    -Tuấn đấy phải không,cậu ở đâu thế ?

    Không có hồi đáp,lại xuất hiện một âm thanh khác đến từ một hướng khác

    -lại đây với em,mình đạp xe dạo phố nhé !

    Là nàng,là nàng...ông vội vàng chạy về hướng tiếng nói nhưng chẳng thấy gì.rồi những tiếng gọi đến từ khắp nơi khiến ông xoay người vòng tròn,chóng mặt ngã quỵ xuống.ông cố chống tay nhổm dậy,hình ảnh nàng và những người bạn lại hiện ra,họ đứng đấy nhìn ông mỉm cười,chờ đợi.bằng tất cả sức lực,ông đứng dậy và chạy tới nhanh hết có thể nhưng chỉ có lá rụng.là ảo ảnh,ẩn hiện và tránh xa ông như những thứ mà ông cố níu giữ trong suốt cuộc đời.nước mắt tuôn rơi,ông cứ chạy cứ nắm bắt,sương đêm ướt áo,càng lúc càng lạnh nhưng ông không màng tới,ông không muốn mất đi họ một lần nữa.và rồi đôi chân mỏi mệt quỵ xuống,cố mở đôi mắt đờ đẫn,ông vươn tay ra,kì diệu thay lần này những ảo ảnh không biến mất xa cách nữa,chúng ở ngay tầm với của ông.ông nắm lấy,mỉm cười và nhắm mắt…

    “vầng trăng mờ ảo trên trời

    Thấu chăng cõi lòng một kẻ lang thang

    hàng mi khép lại bên đường

    tìm đâu cho thấy một thời si mê”

    Hôm sau Hoàng trở lại cánh rừng nhưng vẫn không thấy đối tác,cũng chẳng thấy ông già đâu.trở về nhà trọ thì thấy bà chủ đang khóc,anh hỏi thì được biết : đêm qua ông già không về,sáng sớm nay người ta đi tìm thì thấy ông nằm chết bên cạnh chiếc ghế sắt,lá rụng phủ đầy lên người,tay ông nắm chặt những chiếc lá,miệng nở nụ cười mãn nguyện như thể ông ta đã tìm được thứ mình cần tìm

    Đám tang của ông được tổ chức đơn sơ,Hoàng cũng tới dự rồi vội vàng bắt xe trở lại Sài Gòn để mua vé máy bay về Hà Nội.Một cuộc gọi tới là của đối tác,xin lỗi vì hôm vừa rồi có việc đột xuất lên không tới được và hẹn gặp anh ở chỗ cũ.Nhưng Hoàng từ chối,lúc này anh có nhiều việc để làm hơn.Anh sẽ về Hà Nội ôm lấy cô người yêu cho thỏa nỗi mong nhớ,sẽ về thăm mẹ,gặp lại bạn bè.mân mê chiếc đồng hồ hỏng ông già tặng trong tay,anh tự nhủ : tiền bạc mất có thể kiếm lại được nhưng có những thứ mà tiền bạc không thể mua được sẽ không thể lấy lại và không được để mất,khi con người ta già,mọi thứ quan trọng bây giờ sẽ trở thành vô nghĩa,chỉ có duy nhất một thứ còn ở lại : đó là những kỉ niệm

    Anh mở cửa xe cho mưa hắt vào mặt để nước mắt mặc sức tuôn rơi,chờ đến khi cảm xúc lắng xuống mới bấm điện thoại gọi cho người yêu và nói cho cô biết anh yêu cô tới mức nào,hứa dành thời gian cho cô không để cô phải cô đơn nữa…

    Người yêu Hoàng nghe xong cúp máy mỉm cười.cô bấm điện gọi cho một người :

    -con cám ơn mẹ,cuối cùng anh ấy đã hiểu ra rồi !-chợt ngập ngừng cô nói tiếp-con rất tiếc về cái chết của ông ấy,con biết mẹ rất yêu ông ta

    Ở đầu dây bên kia,bà chủ nhà trọ gạt nước mắt nói :

    -ừ,mẹ cũng mong nó sẽ không đi theo vết xe đổ của ông ấy,nhưng sao con lại dụ được nó thế,chẳng lẽ nó không nhận ra gì sao ?

    Cô gái bật cười rúc rích,rồi đằng hắng nói với giọng đàn ông :

    -mẹ quên con gái mẹ có thể giả giọng rất giỏi rồi à ?

    -nhưng tại sao con liều thế,dám hẹn nó lần 2,nhỡ nó ko về thẳng Hà Nội mà nán lại chờ thì sao ?

    Cô gái mỉm cười tự tin nói :

    -phải làm vậy thì anh ấy mới không nghi ngờ,con dám hẹn anh ấy vì con biết anh ấy sẽ không ở lại !

    Bà chủ thở dài cúp máy,mong rằng 2 đứa nó sẽ hạnh phúc không giống như bà và ông ta.bà bước tới quan tài của ông già,đưa tay ve vuốt lên gò má đã hằn dấu tích của đau khổ và thời gian.âu yếm nhìn,trong đầu hiện lên hình ảnh một chàng trai đầy nhiệt huyết lúc nào cũng vui vẻ yêu đời,đôi mắt rực sáng đầy đam mê khiến cho người khác khi nhìn vào đều muốn theo ông. “ngày ấy chính vì cố chấp đã khiến chúng ta không thể quay lại,nếu có thể thông cảm cho nhau thì mọi thứ đã khác rồi nhỉ ?” -nước mắt ứa ra,bà quay mặt đi,chàng trai ngày ấy đã đi rồi.

    “mắt đã cố nhắm

    cớ sao vẫn đổ lệ

    lòng đã khép lại

    mà sao còn vấn vương”

    bà quay lại nhìn ông lần cuối,nở nụ cười nghẹn ngào nói :

    -hi vọng anh đã tìm được những thứ anh kiếm tìm,hãy thanh thản trên đó,em sẽ gặp anh…sớm thôi




    -CREATOR HTMCA-ÔNG HOÀNG KHÔNG NGAI -
     
    Đang tải...
  2. Nguoicu

    Nguoicu

    Bài viết:
    60
    Đã được thích:
    181
    Điểm thành tích:
    33
    Giới tính:
    Nam
    40%
    Xin trích lại câu nói của Dương Quá trong Tân thần điêu đại hiệp 2014 "Võ công cao cường có tác dụng gì cuối cùng cũng không phải giống nghĩa phụ ta và Hồng lão tiền bối sao, trở thành một đống đất, thật ra người còn sống quan trọng nhất là một từ tình, ta chỉ muốn dựa vào thời gian có hạn quý trọng người bên cạnh mình".
    Tiền là thứ không thể thiếu, nhưng quan trọng hơn đó là tình cảm. Hãy trở thành người làm chủ đồng tiền chứ đừng biến thành nô lệ của nó. Bán hết tất cả tình cảm, lòng tự trọng để kiếm tiền.
     

Chia sẻ trang này