Đang tải...

Truyện Nhật ký của một hót girl cô đơn (trích từ sách aa)

Thảo luận trong 'Nhật Ký' bắt đầu bởi Hi.Quyên, 3/6/17.

  1. Hi.Quyên

    Hi.Quyên

    Bài viết:
    973
    Đã được thích:
    755
    Điểm thành tích:
    93
    Giới tính:
    Nam
    100%
    "nhật ký" này đã có trong sách alpha...nhưng mình vẫn mang lên đây và nói thêm rằng..." các bạn chịu khó nghiền ngẫm để hiểu được suy nghĩ của.một cô gái cô đơn là thế nào"

    """Hà Nội ngày 22 tháng 11 năm 2011

    Ngày nào cũng như ngày nào, hết người này lại tới người khác. Ai nhìn cũng bảo mình may mắn, nhưng tại sao mình lại thấy khó chịu thế.

    Thằng Trung bàn trên lại tiếp tục giở trò. Suốt ngày quay xuống giả vờ hỏi han linh tinh, cái mắt dê thì cứ như dán vào ngực mình còn bộ mặt thì… Thật là khó chịu, chẳng lẽ lại tát cho cái. Trong trường cũng thế, suốt ngày bị soi. Tất cả chỉ có chung một mục đích, mình biết thừa.

    Tối nay mình đi chơi với anh Dũng mà Trang giới thiệu lần trước. Anh ta khá đẹp trai và Trang cũng nói anh ấy rất giỏi và tử tế. Mình đã rất hồi hộp và phấn khích trước khi đi. Nhưng… Ban đầu anh ta đúng là rất tốt, nhưng càng về sau thì càng nhạt. Tại sao anh ta không hiểu nhỉ. Cứ như là anh ta làm tất cả mọi thứ chỉ để chiều lòng mình, từ việc liên tục hỏi mình có thích món ăn này không, có thích nhà hàng này không, có thích chỗ ngồi này không. Mình không thích thì đã sao chứ?

    Mình cũng không hiểu nổi tại sao nữa. Rõ ràng là những người như Dũng rất đẹp trai, tốt và lịch sự nữa, nhưng có điểm gì đó ở anh ta khiến mình không thể mê nổi. Không như người yêu cũ của mình, cái thằng đáng ghét đấy. Hắn ta không đẹp trai, cũng chẳng giàu có giỏi giang, nếu so sánh thì hắn chẳng thể bằng được một góc những kẻ theo đuổi mình, nhưng tại sao hắn lại khiến mình say mê đến thế, cái kiểu trêu đùa của hắn khiến mình vừa tức vừa thích, khiến mình lúc khó chịu, lúc lại vui kinh khủng. Thôi không nghĩ đến nữa, lại buồn rồi. Hôm nay sinh nhật anh Tuấn đấy, mình có nên gọi điện chúc mừng không, nếu bây giờ anh ý gọi mình thì sao nhỉ, mình sẵn sàng đổi tất cả mọi thứ để lại được ở bên cạnh anh ấy. Mình ngu ngốc quá đi mất. Thôi không mơ mộng nữa nào con ngốc.

    Mình nhận ra là chẳng có ai trong những gã gần đấy khiến mình thấy rung động cả. Những món quà và bữa tối sang trọng thì thích thật đấy, cái Mẹc xám của anh Long cũng đẹp thật đấy, nhưng chẳng có gã nào khiến cho mình có cảm giác như với người yêu cũ cả. Ăn ngon mặc đẹp thì thích thật đấy, nhưng mình không cần.

    Nhiều khi mình thấy cũng chả hay ho gì đi chơi với người mình chẳng có tí tình cảm nào cả, nhưng được đi chơi ăn uống ít ra cũng thích hơn là ngồi nhà tự kỉ nhiều. Chỉ có điều thật là chán, chẳng có gì thú vị đặc biệt cả khi mà mình biết thừa những kẻ theo đuổi mình sẽ làm tất cả những gì mình nói và cho mình những gì mình muốn. Tại sao họ không hiểu? Tại sao không ai làm mình rung động được nhỉ?

    Khó chịu quá đi mất nhật kí ơi!"""
     
    Đang tải...

Chia sẻ trang này