Đang tải...

Tự cho mình là thước đo là đúng hay sai?

Thảo luận trong 'Mô hình diễn biến cảm xúc - Lý thuyết và thực hành' bắt đầu bởi pbt, 30/1/17.

  1. pbt

    pbt Thành viên BQT

    Bài viết:
    372
    Đã được thích:
    683
    Điểm thành tích:
    93
    Giới tính:
    Nam
    Nơi ở:
    Hồ Chí Minh
    Ngày trước tôi thường cảm thấy có lỗi mỗi khi làm ai đó buồn, nhất là sau mỗi lần tôi bị đánh giá. Tôi nghĩ mình đã làm một việc thật khủng khiếp, đến nỗi đôi lúc tôi đã suýt nữa đánh mất cá tính để đánh đu theo cái nhìn của kẻ khác. Tôi để cho cảm xúc chế ngự mình và cố đáp ứng cảm xúc kẻ khác. Mà sau này khi tôi lớn hơn một tí, tôi cảm thấy may mắn vì mình đã không làm thế một cách quá đáng với bản thân. Bây giờ nếu nhận được một lời đánh giá tôi thường chỉ cười và cảm ơn họ, bởi vì sự quan tâm của họ dành cho tôi. Không đi sâu vào động cơ, nhưng ít ra nó cũng giúp tôi biết những nguyên tắc của bản thân đang dẫn chính tôi đi đâu.

    [​IMG]

    Khi tôi yêu cô gái đầu tiên, một cô gái dễ thương và trông rất yếu đuối. Cô ấy không xinh nhưng rất hiền, ngoan và cũng rất bướng nữa. Đến nỗi điều đó làm tôi nghĩ thế kỷ 21 của tôi đã sắp phải vào địa ngục. Cô ấy bắt bẻ tôi, cô ấy bắt tôi sửa hết cái này đến cái kia, nhất là những cái nhỏ nhặt. Bạn bè cô ấy nhiều, nhất là con gái nên việc tôi hay tiếp xúc với bạn cô ấy cũng làm tôi cảm thấy như mình sắp muốn chết vì áp lực. Tôi dao động như một con lắc đơn treo trên trần nhà, và cô ấy là đứa bé lên 2 nằm ngửa trong nôi khi mẹ vắng nhà, cầm dây buộc vào con lắc và giật mỗi khi không có gì thú vị để làm vậy. Và điều tồi tệ là có lẽ khi đứa trẻ buồn đái nó cũng giật giây để đái cho thoải mái. Làm một con lắc đơn có cái hay là được mọi người đánh giá là con người không bảo thủ, cấp tiến. Nhưng sâu thẳm trong tâm hồn, con lắc mệt mỏi đến phát chán mỗi lần đứa trẻ buồn tè. Biết rằng dao động điều hòa thì thích thật nhưng cứ mỗi ngày qua đi nó làm được mỗi một việc đó là dao động. Cho đến một hôm nào đó khi đứa bé lớn, nó không thích chơi với con lắc nữa. Bấy giờ nó sẽ chơi với những thứ thú vị hơn, thay vì cái con lắc nhàm chán - mà cứ lỗi lúc nhìn con lắc lại làm nó xấu hổ vì đã tè dầm.


    Hôm trước có người bạn nói chuyện với tôi về việc một người bạn khác đánh giá về một tổ chức. Tôi không hứng thú lắm về việc đánh giá hay nghe đánh giá, nhưng có lẽ đa phần đám đông nhất là đàn bà thì lại hứng thú đến nỗi đó là sở thích không thể bỏ của họ. Việc ngồi trà chanh nhà thờ và đánh giá ai đó dễ hơn nhiều so với việc hiểu quan điểm của người khác. Do đó, những ai hay đánh giá thực ra cũng chưa đủ lớn. Nếu bạn nghĩ bạn là thước đo, và lúc nào bạn cũng đúng hơn người bị đánh giá thì bạn có thể đến phố Wall và chơi chứng khoán để trở thành tỉ phú ở đó. Còn nếu không thì nên ngậm miệng lại và lo việc của mình. Bởi vì người đi đánh giá người khác luôn dùng "nhân danh chính nghĩa, nhân danh đức thánh alabaoooaofafaf...nhân danh gì gì đó" đại loại có khi anh ta đọc được đâu đó một mẫu nhân danh và đơn giản đang thử nguy hiểm theo cách của mình. Còn người bị đánh giá thì sao, đa phần sẽ dao động như một con lắc và quên đi rằng đó là lúc đứa bé buồn tè và đang giật giây. Có hai nguyên nhân khiến người đánh giá hăng hái vào cuộc. Chính yếu vẫn là sự nhỏ mọn của một kẻ tiểu nhân, chỉ để ý đến những cái xấu của người khác với mục đích dìm người khác. Nhưng cho dù có đốt hết cỏ vườn nhà hàng xóm thì vườn nhà anh ta cũng chẳng xanh cỏ hơn đâu.

    Tôi không muốn phải nói rằng việc để ý tiểu tiết sẽ chiếm nhiều nơ ron thần kinh nhưng sự thật là nó còn khủng khiếp hơn thế. Và việc để ý đến lời đánh giá nó còn có tính hủy diệt hơn cả thế. Việc đánh giá người khác xuất phát từ cơ sở cho mình là thước đo đúng đắn. Mặc dù thực tế có khi đó là thước đo chưa bao giờ được cục đo lường kiểm định. Nó giống như việc một con cá bơi dưới nước và chê con ngựa chạy trên sa mạc là ngu vậy. Thật là ngớ ngẩn, nếu cứ nghĩ rằng mình là khách quan. Một cơ sở khác là cái tôi lớn, sự ngen tị trước góc độ nhìn nhận vấn đề, hay đôi khi là thái độ của người khác. Đó là biểu hiện của những đứa trẻ mới lớn, chưa đủ trưởng thành để hiểu con người cũng như thế giới. Chủ nghĩa duy vật nói rằng thế giới có trước và tư duy có sau. Tức là thế giới tồn tài khách quan và độc lập, sau đó con người phản ánh nó qua các giác quan rồi cho ra ngoài một thế giới khác và tưởng đó là thế giới thật. Nó giống như việc các thầy bói mù xem bói con voi vậy, nó thật là ngớ ngẩn đến mức ai cũng nghĩ không ngớ ngẩn.

    Nhiều người cho rằng giá trị bản thân nằm ở việc đánh giá thấp người khác. Thực tế nó chẳng khác nào phiên bản của tìm kiếm sự công nhận từ việc tự cho rằng người khác kém cỏi, rồi đi tìm kiếm sự đồng tình của những kẻ vô công rồi nghề khác. Tôi không nghĩ cừu lại có thể không kêu eeeeeee và những con khác lại không kêu theo như thế. Cho nên tôi nghĩ lúc đứa bé buồn tiểu hoặc con cừu đói bụng nó sẽ kêu như thế. Do đó, việc chúng ta cần phải làm là thay bỉm cho đứa trẻ và mang một ít cỏ khô cho con cừu thay vì dao động theo nhu cầu sinh lý rất đỗi bình thường của trẻ con và cừu như thế. Nếu chưa gạt được tâm lý lứa tuổi thì đừng nên đánh giá người khác, chẳng khác nào một đứa trẻ lên 2 đang sắp tè dầm và một con cừu thèm cỏ khô vậy.

    Có một số bạn hỏi tôi về việc bị đánh giá, và tôi cảm thấy nên viết một bài như thế này để giải đáp. Việc ai đó cho rằng họ là đúng đó là điều dễ hiểu và dễ thông cảm, và việc các bạn cần làm là luôn sẵn bỉm với cả cỏ khô. Bởi vì đứa trẻ khi buồn tiểu nó sẽ sẵn sàng tè dầm ngay cả khi bạn có dao động thế nào đi nữa, và nó sẽ tiếp tục tè dầm cho đến khi nó lớn. Nhưng nhớ rằng khi nó lớn thì nó sẽ chán việc bạn là con lắc. Còn con cừu thì nó sẽ thèm cỏ khô đến khi nào nó bị làm thịt, nhưng rồi lại có những con cừu khác ra đời. Cho nên nếu cảm thấy không đủ kiên nhẫn để cắt cỏ hay không đủ năng lực tài chính để mua bỉm thì đành chấp nhận tắm cho đứa bé và đi chăn cừu. Nhưng nhớ là không được thử làm con lắc đâu đấy. Cũng có thể xoa đầu và dỗ đứa trẻ rằng " thôi ngoan nào, đừng đái dầm nữa rồi chú cho kẹo". Còn con cừu thì tốt nhất là nên học cách làm món cừu nướng, tôi rất thích món này.

    Các bạn nên có một sự chủ động trong suy nghĩ, làm sao cho nó trở thành thói quen. Đó là việc tự cho phép bản thân bóp méo vấn đề và tự gán ý nghĩa cho sự việc. Bởi vì sẽ chẳng ai sống giúp các bạn, mà họ chỉ muốn kéo các bạn xuống cùng với suy nghĩ của họ thôi. Họ đứng ở nơi thấp hơn và họ sẽ với tay lên rồi gọi "ê, mày đưa tay lên tao kéo mày lên nào". Đứng bao giờ tin những kẻ nhân danh chúa, umbala gì gì đó, nếu đủ kiến thức thì đấu tay đôi không đủ thì quên mẹ nó đi. Chúa khác và anh ta khác, đừng bao giờ nhân danh bất cứ điều gì để tự cảm thấy mình là thước đo. ok

    Một người làm được nhiều điều hơn lời anh ta nói, và những thứ đó được công nhận thì mọi thứ khác cho dù là xấu sẽ trở thành thương hiệu. Xấu đó là thước đo của những nguyên tắc mà xã hội đưa ra, còn với anh ta có khi đó là giá trị sống. Cho nên, đừng bao giờ hy vọng nhà mình giàu hơn bằng cách đốt hết tiền nhà hàng xóm. Tôi không thích đánh giá ai cả, tôi luôn tôn trọng mọi người mặc dù đôi lúc tôi cũng hay xung đột quan điểm với người khác. Như henry Ford từng nói nguyên tắc để thành công là hiểu vấn đề trên góc độ của người khác cũng như của bản thân, đừng tự cho mình là đúng đắn hay áp đặt người khác phải giống mình. Con cá khác với con ngựa.
     
    Quan tâm nhiều
    Bài viết mới
    Thân thích bài này.
    Đang tải...

Chia sẻ trang này